Saved Font
  1. mTruyen.net
  2. Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
  3. Chương 154: Mang theo đầu bếp tới
Trước /486 Sau

Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau

Chương 154: Mang theo đầu bếp tới

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Style Combo

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trưởng thôn Vương lại càng thêm nóng mắt với phân bón, nếu có phân bón, vậy họ cũng có thể sống tốt, cũng có thể mua được máy kéo.

Nhìn dáng vẻ khoe khoang của trưởng thôn Bạch khiến người ta thấy phiền! Trưởng thôn Vương mới không thừa nhận ông ta ghen tỵ.

Lục Ngọc lén lút đụng cánh tay của trưởng thôn Vương, nói: “Cháu thấy bên kia có nồi còn có muối, còn có thể nấu cơm?”

Trưởng thôn Vương biết đây là lần đầu Lục Ngọc tới, nói: “Trước kia, nơi này là trường đảng cũ, có thể nấu cơm. Thập niên 60, thập niên 70, họ đi học đều mang theo lương thực.” Tùy tiện kết hợp với một thứ gì là có thể ăn.

Chỉ là bây giờ đã bước vào thập niên 80, điều kiện tốt, đều thích sỉ diện. Họ ngại tới đây nấu cơm, bếp lò đều có sẵn nhưng lại để không rất lâu rồi.

Lục Ngọc nói: “Vậy họp mất bao lâu?” Bây giờ vừa mới trưa, nếu kết thúc sớm thì cô sẽ nhịn một chút, sau đó dẫn trưởng thôn tới sạp hàng bên ngoài ăn, hời hơn ở đây.

Trưởng thôn Vương nói: “Khó nói, hôm nay đã mời tất cả phần tử tiên tiến và đại biểu doanh nghiệp tới.” Làm rất lớn, người đi lên phát biểu một lúc, cũng đủ cho họ sặc rồi!

Đã có người không chịu nổi đi mua bánh quẩy, biết rõ giá bên này có mìn, nhưng đói tới mức không chịu nổi rồi, cũng đi mua! Nếu không dạ dày co thắt sẽ rất đau, buổi chiều còn phải họp, tới lúc đó cơ thể không thoải mái đen mặt, để lãnh đạo thấy sẽ nghĩ như thế nào?

Chuyện mua bánh quẩy này chỉ sợ dẫn đầu, vừa có người đi ra, không ít người khác cũng ra theo, nhưng phần lớn đều bất động, định bụng sẽ chịu đói, đều là người tới từ thôn nghèo.

Có trưởng thôn trên người còn mang theo mảnh vá, nào nỡ mua bánh quẩy đắt như vậy ăn.

Trưởng thôn Vương đã được Lục Ngọc cho ăn hai lần, tính ra Lục Ngọc còn là tiểu bối của ông ta, nếu mua đồ, dĩ nhiên phải mời cô.

Nhưng tiền ông ta mang theo không nhiều, nếu mời bánh quẩy, buổi tối sẽ để Lục Ngọc trả tiền ngồi xe, ông ta cũng ngại.

Điều Lục Ngọc đang nghĩ là dầu của bánh quẩy chiên ở bên ngoài đó cũng không biết đã không thay bao lâu rồi, vừa mới bày lên không cảm thấy gì, nhưng mùi dầu chiên bay vào, không phải mùi tốt!

Đồ làm ra từ dầu như vậy, cô tuyệt đối không ăn.

Lục Ngọc nói: “Trưởng thôn, hay là cháu đến quán tạp hóa phụ cận, mua một nắm mì vắt, chúng ta ăn một miếng đơn giản, vừa rẻ vừa đảm bảo no!” Trưởng thôn Vương có hơi d.a.o động, nhưng ở bên ngoài ông ta vẫn muốn giữ kín đáo: “Chỉ là quá hưng sư động chúng rồi.”

Lục Ngọc nghe vậy cũng không nói gì nữa.

Thấy trưởng thôn Bạch gắp một miếng thịt to trong hộp cơm lên cho vào miệng, tiếng nuốt nước miếng xung quanh đồng loạt vang lên, giống như đệm nhạc cho ông ta.

Trưởng thôn Vương thầm mắng, lão già này không làm người, còn ở đây khoe khoang chưa chịu thôi. Bụng đói tới vặn vẹo, lúc này cũng không quan tâm cái gì khác nữa.

Trưởng thôn Vương nhìn người khác ăn, ở đó tức tối, nói với Lục Ngọc: “Tôi đi rửa nồi rửa bát, cô đi mua một nắm mì vắt đi.”

Trưởng thôn Vương nói xong, nhét cho Lục Ngọc năm hào, nói: “Mua thêm chút trứng gà, nấu ngon chút. Hai hào còn lại, cô mua chút nước ngọt, tự uống!”

He, ông ta không tin, ai không có lòng so đo và khát vọng thắng thua.

Lục Ngọc nói: “Vâng.” Nói xong liền ra ngoài.

Trưởng thôn Vương bắt đầu tìm nồi và bát bắt đầu rửa. Động tĩnh lớn như vậy dĩ nhiên khiến người khác chú ý tới.

Vốn dĩ thôn Đại Vũ dẫn tới một cô gái trẻ đã rất thu hút người khác rồi.

Thấy Lục Ngọc đi, họ mới dám nói đùa: “Sao còn mang theo một đầu bếp tới?”

Sắc mặt trưởng thôn Vương lập tức xị xuống, nói: “Không được nói bậy, cô ấy là phần tử tiên tiến của thôn chúng tôi, chuyện lên núi cứu người cả thôn đều biết, trong huyện còn từng viết thư cảm ơn đó.”

Người có mặt ở đây nghe xong, ai cũng im lặng kính nể.

Họ đều có lòng sùng bái tự nhiên đối với phần tử tiên tiến, chuyển chủ đề nói: “Còn trẻ như vậy đã giỏi giang thế rồi.”

Lục Ngọc tới quán tạp hóa mua hai nắm mì vắt, quán tạp hóa còn nhập chút đồ tốt.

Quảng cáo
Trước /486 Sau
Theo Dõi Bình Luận
Lão Bà Ta Rõ Ràng Là Thiên Hậu Lại Quá Mức Hiền Huệ

Copyright © 2022 - MTruyện.net