MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQuỷ Thủ Tiên Nhân - Trần HạoChương 1052: Tôi sẽ tự mình ra tay

Quỷ Thủ Tiên Nhân - Trần Hạo

Chương 1052: Tôi sẽ tự mình ra tay

435 từ · ~3 phút đọc

 “Đương nhiên! Có thể được làm bạn bè với cậu Trần là vinh hạnh của Ngô Thành tôi, là vinh hạnh của tôi!”, Ngô Thành cung kính nói.   

“Ừ!”, Trần Hạo thản nhiên gật đầu, dưới sự kính cẩn đưa tiễn của Ngô Thành mà bước vào khu vực tạm giam.  

Cảnh sát xung quanh vô cùng kinh ngạc, sửng sốt, đã có ai từng nhìn thấy cảnh tượng cục trưởng giống như cháu trai đưa phạm nhân vào phòng giam chưa?  

Rất nhanh sau đó, Ngô Thành đã sắp xếp xong, cảnh sát ở khu vực tạm giam bận bịu đến mức đầu bù tóc rối.  

Chỉ trong chốc lát, Ngô Thành đã cung kính mời Trần Hạo vào một phòng giam cực kỳ sạch sẽ.  

Bên trong phòng giam, giường chiếu, chăn gối đều mới tinh. Điều kiện còn tốt hơn cả khách sạn bình thường.   

Sau khi Trần Hạo bước vào, dáng vẻ vô cùng thoải mái, anh phất tay với Ngô Thành đang đứng ở một bên, lúc này, ông ta mới sợ hãi rời đi.  

Cuối cùng, Trần Hạo bấm một dãy số trên điện thoại rồi gọi đi.  

Điện thoại vừa được kết nối, ở đâu dây bên kia đã truyền đến một âm thanh hưng phấn: “Chí Tôn, có phải là cậu có chuyện gì muốn dặn dò không? Vì Chí Tôn cống hiến hết sức lực là vinh hạnh của Marausu!”  

Người Trần Hạo gọi điện thoại chính là người lần trước đánh lén anh, cuối cùng được anh tha cho một mạng, tuỳ ý sử dụng, Ichitoryu Marausu.  

“Tôi gọi điện thoại đến là muốn hỏi ông một chút, chuyện của Sồ Phượng lâu ông làm đến đâu rồi?”, Trần Hạo hỏi.  

“Chí Tôn, tôi đáng chết, đáng lẽ ra nên sớm hoàn thành nhiệm vụ mà cậu giao cho, nhưng trong Sồ Phượng lâu có mấy tên vệ sĩ tiểu tông sư, rất khó đối phó! Cho nên tôi vẫn chưa tìm được sơ hội ra tay!”, Marausu nói.  

“Không cần rút lui, đêm nay hành động!”, Trần Hạo mỉm cười xấu xa nói.  

“Đêm nay?”, Marausu sửng sốt, sau đó nói: “Vâng Chí Tôn, Marausu có chết cũng không chối từ!”  

“Ai cho ông chết? Tôi sẽ tự mình ra tay!”, Trần Hạo nói.  

Nghe xong những lời này, ở trong điện thoại, Marausu chấn động.  

Sau một lúc lâu, ông ta mới hưng phấn nói: “Có thể cùng Chí Tôn thực hiện nhiệm vụ, là vinh hạnh ba đời của Marausu, vinh hạnh ba đời…”  

Trong điện thoại, Marausu xúc động muốn khóc.