MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQuỷ Thủ Tiên Nhân - Trần HạoChương 304: Xin lỗi, không phải tôi cố ý

Quỷ Thủ Tiên Nhân - Trần Hạo

Chương 304: Xin lỗi, không phải tôi cố ý

534 từ · ~3 phút đọc

Triệu Minh là đại ca thế giới ngầm ở phía tây thành phố tiếng tăm lừng lầy, sao lại bị tên ở rế nhà họ Bạch xách tới như xách cháu trai vậy?

Các cổ đông quay sang nhìn nhau.

Õng cháu nhà họ Lưu cũng rất kinh ngạc, không phải Triệu Minh này là còn đồ sao? Sao ở bên cạnh Trần Hạo lại cứ như trẻ con mác lỗi văv?

"Triệu Minh, rốt cuộc là anh đến đòi nợ, hay là bị một số người sai tới quấy rối?", Trần Hạo nhìn Triệu Minh, hỏi.

Triệu Minh rất chột dạ, đương nhiên hắn ta nhận tiền của người ta để đến gây chuyện, chỉ là sao có thể nói rõ chuyện này ra được! Nếu nói, sau này hắn ta còn kiếm cơm như thế nào?

Nghĩ xong, Triệu Minh liền muốn nói vòng vo, cứ qua loa cho xong trước rồi tính sau: "Chúng tôi là công ty thu nợ đàng hoàng, được người ta ủy thác đến Bạch thị đòi nợ..."

"Điều tôi muốn nghe không phải những lời nói nhảm này!", Trần Hạo nhe răng cười ngắt lời.

"Tôi nói thật, anh này, tôi cũng không lừa anh!”
Đọc tiếp tại metruyenhot.com nhé !
Trần Hạo cười tủm tỉm đi đến bên cạnh Triệu Minh: "Thật sao? Tòi kiểm tra nói dối là biết! Đã rất lâu không dùng cách này rồi, không biết còn linh hay không!”

Vừa dứt lời, Trần Hạo túm lấy cánh tay của Triệu Minh, rắc! Hắn ta còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh bẻ gãy cánh tay.

Ngay sau đó Triệu Minh

mới truyền vào đại não, lúc này hắn ta chảy đầm đìa mồ hôi, hét thảm thiết.

Trần Hạo cười hỏi: "Đau không?"

Triệu Minh chảy mồ hòi lạnh ròng ròng gật đầu, hoàn toàn không dám cử động cánh tay, chỉ hơi động đã đau đến chết đi sống lại, sao còn có thể nói chuyện được.



Người xung quanh thì đều ngây ra, nghĩ thầm cũng quá kinh khủng đi? Lên diễn hành hình tra hỏi luôn hả?

Các cố đông đều xanh cả mặt, sao có thế không biết Trần Hạo đang gϊếŧ gà dọa khỉ được?

Trong lòng Lưu Gia Ấn nổi lên cảm giác không ổn!

Triệu Minh thì khóc lóc muốn chết, vốn cho là bánh từ trên trời rớt xuống nện ở trên đầu mình, không ngờ lại là cái hô" vừa ngã xuống là không bò dậy nổi.

"Đau...", Triệu Minh gật đầu.

"Xin lỗi, không phải tôi cố ý, quá lâu không dùng chiêu này, không còn quen tay nữa, cho nên mới đau! Tôi sẽ nối lại cho!"

A...

Triệu Minh đang muốn nói gì đó để mượn cớ thì Trần Hạo đã bẻ răng rắc, nối lại cánh tay cho hắn ta.

"Hẳn phải như vậy...", không đợi Triệu Minh phản ứng, Trần Hạo lại chân thành nói.

"ồ! Hình như vẫn không đúng! Lần nữa!”

Răng rắc! Răng rắc! Anh cứ nói một mình, bẻ gãy rồi lại nối lại cánh tay cho Triệu Minh tầm mười lần như thế!

Hắn ta điên rồi! Tất cả mọi

người ở đây cũng điên rồi!

Còn chưa đến một phút, Triệu Minh đã đau đến mức sắc mặt trắng bệch, nói không ra lời.