MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQuỷ Thủ Tiên Nhân - Trần HạoChương 558: “Điều này… sao có thể?”

Quỷ Thủ Tiên Nhân - Trần Hạo

Chương 558: “Điều này… sao có thể?”

401 từ · ~3 phút đọc

Từng gặp vô số người nên anh biết được, những người có ánh mắt này, bình thường trong lòng vô cùng u ám.

Cùng lúc Trần Hạo nhìn Du Tử Uyên, cậu ta cũng nhìn anh.

Sau khi quan sát trên dưới Trần Hạo một phen, Du Tử Uyên cười nhạt: “Anh Trần, sao tôi cảm thấy anh không giống tới đòi nợ, mà càng giống tới làm trò tiếu lâm ấy nhỉ?”

Trần Hạo cười nói: “Cậu Du, quỵt nợ cũng không phải là thói quen tốt, đặc biệt là nợ tôi, sẽ bị đòn!”

Du Tử Uyên hơi sửng sốt rồi lại cười ha ha nói: “Không ngờ anh Trần đây lại thú vị như vậy, đúng lúc tôi cũng muốn tính sổ với anh đây! Lương Hạo, anh nói cho anh Trần đây biết anh ấy nợ tôi cái gì!”

Ha ha! Sau khi được cậu chủ ra lệnh, Lương Hạo cười tà, bóp tay cho xương kêu rắc rắc, đi về phía Trần Hạo.

“Trần Hạo, lần trước tên vô dụng Hàn Vũ kia bị mày đánh, theo lý mà nói, cậu ta không có bản lĩnh nên bị đánh là đáng đời. Nhưng mà… tao lại có tính bao che. Mày đánh người của tao, làm mất mặt cậu chủ nhà tao, món nợ này chúng ta cần phải tính!”, Lương Hạo đi đến trước mặt Trần Hạo, từ trên cao nhìn anh, ánh mắt sắc như dao.

Trần Hạo liếc Du Tử Uyên, nói: “Xem ra cậu Du thật sự muốn quỵt nợ?”

“Mẹ mày….”, thấy đến nước này mà Trần Hạo còn dám giả bộ, Lương Hạo đánh ngay một quyền vào mặt anh.

Quyền này mang theo tiếng gió gào thét, mắt thấy sắp đánh trúng mặt anh, ánh mắt Lương Hạo lộ ra vẻ dữ tợn. Trần Hạo trông như hiền lành lại nhẹ nhàng khoát tay, ung dung tiếp nhận một quyền mà hắn ta tự nhận này có thể đấm thủng tấm thép.

Trần Hạo cười híp mắt nói: “Mày cho rằng mày mạnh hơn Hàn Vũ sao? Thật ra trong mắt tao, mày cũng như hắn ta, đều là rác rưởi!”

Rầm! Trần Hạo nói xong, Lương Hạo cảm thấy cơ thể mình bị một sức mạnh to lớn xốc lên, tứ chi không có sức, cơ thể mạnh khỏe nhưng lại không sai khiến được.

Thấy vậy, Lương Hạo hoảng sợ không khép được miệng: “Điều này… sao có thể?”