MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQuỷ Thủ Tiên Nhân - Trần HạoChương 663: sao tên này lại đáng ghét như vậy?

Quỷ Thủ Tiên Nhân - Trần Hạo

Chương 663: sao tên này lại đáng ghét như vậy?

421 từ · ~3 phút đọc

Vương Đĩnh giận dữ, muốn đáp trả, lại bị Diêm Diệu Dương giữ chặt. 

"Tên nhóc này đang giả vờ, ông cứ để cậu ta đi dạy, chúng ta sẽ đợi đến khi cậu ta phải khóc lóc trở về!” 

Vừa dứt lời, phía dưới lại hỗn loạn hẳn lên, không có ai cho rằng Trần Hạo có thể dạy được, ngay cả hiệu trưởng Phòng Nghĩa Dung cũng phải nhíu mày, nói thật, ông ta cũng không nghĩ tới cấp trên sẽ phái tới huấn luyện viên trẻ tuổi như thế, hơn nữa nhìn qua hoàn toàn không có liên quan gì đến hai chữ lợi hại. 

Trần Hạo cười lạnh: “Buồn cười, làm học sinh của Trần Hạo tôi, không biết là những người này có phúc phận tu luyện mấy đời đâu, tôi không chỉ có thể dạy, còn có thể dạy tốt!” 

Nghe Trần Hạo nói thế, mọi người xung quanh không nhịn được bật cười. 

Đương nhiên cười to nhất là Vương Đĩnh và Diêm Diệu Dương. 

Trần Hạo lại nhìn về phía hiệu trưởng lần nữa: “Hiệu trưởng Phòng có thể dẫn tôi đi rồi!” 

Phòng Nghĩa Dung vội vàng dẫn Trần Hạo ra bên ngoài phòng họp. 

Lúc này Diêm Diệu Dương đứng bên cạnh Vương Đĩnh, lấy cùi chỏ huých hắn ta, Vương Đĩnh lập tức hiểu ý của Diêm Diệu Dương. 

"Huấn luyện viên Trần, nếu cậu đã có lòng tin như vậy, không bằng chúng ta đánh cược một lần?” 

Trần Hạo dừng chân lại, quay đầu nhìn, đã có người muốn chết, anh cũng không ngại tiễn một đoạn đường. 

"Rất sẵn lòng!”, Trần Hạo nói. 

Phòng Nghĩa Dung chau mày, không nghĩ tới Trần Hạo thật sự đồng ý, muốn ngăn cản đã không kịp nữa rồi. 

Vương Đĩnh thấy Trần Hạo không cần suy nghĩ đã đồng ý luôn, liền cười ha ha, trên mặt đầy vẻ đắc ý. 

"Việc đánh cược là do tôi nói ra, vậy thì cậu hãy nói tiền cược đi! Bao nhiêu tiền tôi cũng chơi hết!”, Vương Đĩnh kiêu ngạo nói. 

Ông ta cảm thấy ông ta căn bản không thể thua vụ cá cược này, cho nên Trần Hạo có đưa ra con số lớn hơn ông ta cũng dám nhận. 

Trần Hạo cười lạnh: “Đánh cược? Ông có sao? Tôi cược một trăm triệu! Bây giờ lấy ra, đặt ở bên trong tài khoản của trường học! Người nào thắng là của người đó!” 

Vương Đĩnh lập tức ỉu xỉu.