MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQuỷ Thủ Tiên Nhân - Trần HạoChương 694: "Em chưa ăn đúng không?"

Quỷ Thủ Tiên Nhân - Trần Hạo

Chương 694: "Em chưa ăn đúng không?"

635 từ · ~4 phút đọc

Ai mà ngờ được Du Tử Uyên là con trai của người phụ nữ kia chứ? 

Cơ Thanh Phó, người từng nổi tiếng là cô gái đẹp nhất Đế Đô, là tình nhân trong mộng của vô số đàn ông nơi đây nhưng đã vắng bóng nhiều năm thế mà lại làm dâu nhà họ Du? 

Giữa lúc đó, tại một trang viên ở Ma Đô, một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần đang pha trà đầy uyển chuyển thướt tha trên sân thượng. 

Ở bà ta là một nét đẹp pha chút trẻ trung của thiếu nữ kết hợp với sự thông minh và trưởng thành, thấp thoáng còn thấy vẻ quyến rũ của một người phụ nữ đã có chồng. 

Khí chất của người này rất phức tạp, khó có thể dùng ngôn ngữ để miêu tả chính xác phong thái của bà ta. 

Lúc này người phụ nữ đã pha trà xong, nước trà có màu như rượu được rót vào ly, nhẹ nhàng nhấp một ngụm. 

Nơi giữa chân mày như ẩn như hiện toát lên nét kiều diễm khó diễn tả thành lời. 

Đột nhiên, chiếc điện thoại đang nằm trên bàn trà của bà ta đổ chuông. 

"Thưa bà?", sau khi bắt máy, giọng của Phong Hành Đông lập tức truyền đến. 

"Chú Đông, chân của Tử Uyên sao rồi?", người phụ nữ nhẹ nhàng hỏi. 

"Bà chủ biết rồi ạ? Chân của cậu chủ đã nối lại được rồi, không có gì cản trở cho việc khôi phục trở lại. Chỉ là, thưa bà, thằng nhóc kia chúng ta nên giải quyết thế nào đây ạ?", ông ta hỏi. 

"Giải quyết? Tại sao phải giải quyết?", người phụ nữ thản nhiên mỉm cười. 

Câu hỏi này làm cho Phong Hành Đông ở đầu dây bên kia ngạc nhiên thật lâu cũng không biết nên lựa lời thế nào. 

Nhận ra ông ta đang lúng túng, người phụ nữ nói tiếp: "Tôi cho rằng cậu ta là một đối thủ thích hợp với Tử Uyên. Trạng thái bây giờ của thằng bé tốt hơn nhiều so với trước khi đến tỉnh Sở đúng không?" 

Phong Hành Đông trong điện thoại hơi dừng lại rồi nói tiếp: "Đúng vậy ạ, ăn ngon ngủ ngon lắm!" 

"Thế là tốt rồi! Khó khăn lắm Tử Uyên mới có được một đối thủ ưu tú như thế, sao lại để cậu ta chết nhanh được?" 

ở đầu dây bên kia, Phong Hành Đông đổ mồ hôi như suối. 

Mỗi khi đối thoại với bà chủ hay cậu chủ Du Tử Uyên, ông ta đều có cảm giác như bị mây mù bao phủ, khó đoán được họ đang suy nghĩ gì. 

Phong Hành Đông không ngừng ngẫm nghĩ về lời nói của bà chủ thật lâu mới đoán ra được chút gì đó, kinh ngạc thầm nghĩ, chẳng lẽ bà chủ muốn mượn Trần Hạo làm đối thủ để kích thích ý chí của cậu chủ sao? 

Dùng hiệu ứng cá da trơn để thúc đẩy con trai tiến bộ? Thật là tàn nhẫn! 

"Chuyện bên kia chú không cần phải quan tâm đâu, tôi cúp máy đây", nói rồi người phụ nữ cúp điện thoại. 

Nhẹ nhàng đặt di động xuống, bà ta cười khẩy lật xấp giấy tờ được đặt trên bàn trà ra. 

"Thú vị! Thằng nhóc đáng kinh ngạc này cũng mang họ Trần... Ha ha!" 

Thì thầm một câu, người phụ nữ rót cho mình một ly nước trà uống, nhìn về phương xa, ánh mắt sâu thẳm không biết đang suy nghĩ điều gì. 

Vào thời điểm này, Trần Hạo đang lái xe về biệt thự. 

Bạch Phi Nhi đang chán chường xem tivi, thấy anh về cũng không hỏi nhiều, chỉ nói: "Về rồi à?"