Thấy
Thành Dao không nói gì, Tiền Hằng không thể không mở miệng nói lại một lần nữa.
Đoán
chừng là nói đến lần thứ ba, thì giọng nói của anh trôi chảy hơn rất nhiều:
“Thành Dao, anh thích em, hy vọng em làm bạn gái anh.”
Rõ
ràng đã nói ba lần rồi, nhưng khi Tiền Hằng nói xong, vẻ mặt của anh vẫn hoàn
toàn luống cuống với xấu hổ, nhưng cho dù đã làm đến mức này, anh vẫn còn cố
gắng giữ bình tĩnh.
“Mấy
lời như trừ phần thưởng cuối năm của em, anh cũng chỉ nói thế thôi.”
“Sẽ
không trừ thật.”
“Anh
chưa từng nghĩ sẽ trừ.”
“Em
là người mới, nhưng trong việc điều chỉnh bản thân và tiến bộ, đều làm rất
tốt.” Lúc này không chỉ có tai của Tiền Hằng đỏ lên, mà ngay cả sau tai, cũng
bắt đầu ửng đỏ, “Cho nên cho dù em từ chối anh, anh cũng sẽ không trừ phần
thưởng cuối năm của em hay là trả thù em.”
Tiền
Hằng nhấp mím môi, nghiêm túc nhìn chăm chú về phía Thành Dao: “Nhưng nếu như
em nhận chức công việc mới, anh với tư cách là bạn trai, sẽ âm thầm cho em một
phần thưởng cuối năm một bao lì xì ăn Tết, thẻ của anh có thể tùy tiện quẹt.”
Nói đến chỗ này, cuối
cùng Tiền Hằng cũng tìm về một chút bình tĩnh, anh cười nhạt một tiếng, nhìn
Thành Dao: “Một phút.”
“A?”
Tiền Hằng nhìn xuống
điện thoại: “Còn có năm mươi giây, quá thời gian sẽ không chờ.”
Có kiểu tỏ tình như vậy
sao? Tình cảm với tiền bạc cùng nhau sao? Bày tỏ với tiền thưởng cuối năm cùng
nhau sao?
Chuyện này...
Chuyện này có hơi làm
người ta rung động mà.
Tiền Hằng tựa như nhìn
thấu sự dao động trong nội tâm của Thành Dao, anh nhếch môi bổ sung một câu:
“Chỉ cần em đồng ý, không chỉ có phần thưởng cuối năm là của em, thẻ ngân hàng
của anh là của em, hướng dẫn tư vấn chuyên nghiệp là của em, thời gian của anh
là của em, ngay cả anh cũng là của em.”
“Để nhận được tất cả
điều này, em chỉ cần gật đầu thôi.” Tiền Hằng tựa như đang cố gắng làm sao để
bán bản thân được vậy, “Túi quà may mắn đầu năm [1], ngoại trừ
những cái trên ra, em còn có thể nhận được một vài điều ngạc nhiên mừng rỡ bất
ngờ,”
[1]
Túi quà may mắn
đầu năm ( ): hay còn gọi là
Fukubukuro, là một túi
giấy
trong đó có chứa nhiều vật phẩm, nhưng bạn sẽ không biết được trong túi có gì.
Điều đặt biệt là tổng giá trị các vật phẩm trong từng túi khác nhau là khác
nhau, có thể cao hơn hoặc thấp hơn giá của túi. Nếu may mắn, bạn có thể mua
được túi có tổng giá trị các mặt hàng cao hơn số tiền bạn phải trả. Có những
túi có giá trị thật cao gấp 10 lần giá của túi.
“Ngạc nhiên mừng rỡ gì?”
“Vậy em phải mua túi quà
may mắn rồi đích thân mở ra mới được.”
Thật là. Thành Dao nghĩ,
tại sao Tiền Hằng không đi làm nhân viên bán hàng chứ? Cái sắc đẹp này của anh,
cộng thêm chiêu tiếp thị đói [2] đe dọa dụ dỗ này, thế nào cũng có thể ngồi lên ngai
vàng bán hàng khu vực Hoa Đông [3] chứ?
[2] Tiếp thị đói ( ):
là một chiến lược tâm lý tập trung vào mong muốn