Ánh đèn flash ngoài kia vẫn đang nháy liên tục, nhưng bên trong chiếc xe bảo mẫu màu đen tuyền, không gian lại tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả nhịp thở.
Cố Giai tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt xinh đẹp ẩn hiện nét mệt mỏi. Cô vừa kết thúc buổi họp báo cho bộ phim mới – một vai phụ mờ nhạt. Dù sở hữu nhan sắc được ví như “mỹ nhân nghìn năm có một” với làn da trắng sứ và đôi môi đỏ mọng tự nhiên, nhưng suốt hai năm gia nhập showbiz, cô vẫn chỉ là một cái tên hạng ba không ai nhớ mặt.
"Giai Giai, hôm nay em vất vả rồi. Nhưng chuyện hợp đồng đại diện kia... phía nhà đầu tư nói em không đủ sức hút." – Người đại diện thở dài.
Cố Giai khẽ mỉm cười, giọng nói trong trẻo như tiếng suối: "Không sao đâu chị, em quen rồi."
Xe dừng lại trước một khu căn hộ cao cấp nhưng kín tiếng ở trung tâm thành phố. Cố Giai chào tạm biệt rồi bước xuống. Ít ai biết rằng, nữ diễn viên nhỏ bé này lại là "bà Hoắc" – vợ của Hoắc Kỷ Thành, người đàn ông mà mỗi bước đi đều có thể làm rung chuyển sàn chứng khoán.
Nhưng cuộc hôn nhân này là một bí mật. Hai năm trước, khi gia đình Cố Giai gặp biến cố, Hoắc Kỷ Thành đã xuất hiện như một vị cứu tinh. Anh đề nghị một bản hợp đồng hôn nhân. Cô cần tiền và sự bảo hộ, anh cần một người vợ để đối phó với gia tộc.
Bước vào căn penthouse rộng lớn, mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc bao vây lấy cô. Trên ghế sofa da đắt tiền, một người đàn ông đang ngồi đó, áo sơ mi đen mở hai cúc đầu, khí chất lạnh lùng nhưng đầy áp chế.
"Về rồi sao?" Giọng nói của Hoắc Kỷ Thành trầm thấp, mang theo sự từ tính mê người.
Cố Giai hơi khựng lại, rồi tiến tới gần, tự nhiên ngồi vào lòng anh. Cô biết anh thích sự ngoan ngoãn của cô. "Hoắc tổng, hôm nay anh về sớm thế?"
Bàn tay to lớn của Hoắc Kỷ Thành vuốt ve lọn tóc xoăn của cô, ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy vết trầy nhỏ trên cổ tay cô do chen lấn với đám đông phóng viên. Anh không nói gì, nhưng hơi lạnh tỏa ra khiến không khí xung quanh như đông cứng.
"Ai làm?" Anh hỏi, ngắn gọn nhưng đầy sát khí.
"Chỉ là sơ suất thôi mà..." Cố Giai nũng nịu, vòng tay qua cổ anh, cố gắng xoa dịu con mãnh thú đang thức tỉnh.
Hoắc Kỷ Thành nhìn cô gái nhỏ bé trong lòng. Anh thầm nghĩ, nếu cô biết anh chính là người đã âm thầm mua lại công ty quản lý của cô chỉ để "nhốt" cô trong tầm mắt mình, liệu cô có còn ngoan ngoãn thế này không?