MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh hùng bất đắc dĩChương 6

Anh hùng bất đắc dĩ

Chương 6

496 từ · ~3 phút đọc

Ngày kế tiếp, hoàng cung tổ chức một sự kiện kỳ lạ: cuộc thi hát karaoke để chọn ra người bảo vệ vương quốc. Lâm Tường bị ép tham gia, dù anh vốn chỉ quen hát vu vơ trong phòng tắm. Đại điện được trang trí như hội trường ca nhạc, với đèn lồng sáng rực, trống chiêng hòa cùng tiếng đàn tỳ bà. Người dân tụ tập đông nghịt, háo hức chờ đợi màn trình diễn của “anh hùng từ thế giới khác”. Lâm Tường đứng trên sân khấu, tay cầm micro bằng gỗ, lòng run rẩy, nhưng ánh mắt kỳ vọng của mọi người khiến anh không thể từ chối.

Hoàng tử Bạch Vân bước ra trước, đôi dép tổ ong lấp ló dưới lớp áo gấm, cười lớn: “Ngươi hãy hát đi, để chứng minh trí tuệ kỳ lạ của ngươi.” Lâm Tường nuốt nước bọt, rồi bất ngờ cất giọng hát một bài nhạc pop hiện đại mà anh nhớ từ thành phố. Âm điệu lạ lẫm vang vọng khắp đại điện, khiến mọi người ngơ ngác, rồi bất ngờ bật cười. Họ chưa từng nghe giai điệu nào như vậy, và coi đó là phép màu. Tiếng cười vang lên, tiếng vỗ tay rộn ràng, khiến Lâm Tường vừa xấu hổ vừa nhẹ nhõm.

Con mèo lông xám ngồi dưới khán đài, đôi mắt sáng rực, khẽ nói: “Ngươi thấy chưa, ngay cả giọng hát vụng về của ngươi cũng đủ khiến họ tin ngươi là anh hùng. Nhưng đừng quên, trò đùa này sẽ không kéo dài.” Lâm Tường nhìn nó, cảm thấy như bị trêu chọc, nhưng không thể phản bác. Anh tiếp tục hát, giọng điệu lạc nhịp, nhưng khán giả lại càng cười vang, coi đó là biểu tượng của sự khác biệt.

Cuộc thi kéo dài suốt buổi chiều, với những màn trình diễn kỳ quái: hoàng tử hát bằng giọng ngáy, thầy tiên tri đọc lời tiên đoán theo nhịp trống, và người dân đồng loạt hát hợp ca như lễ hội mùa xuân. Lâm Tường trở thành ngôi sao bất đắc dĩ, được tung hô như vị cứu tinh. Anh cười gượng, lòng tràn ngập nỗi bất an, bởi anh biết rằng tất cả chỉ là trò đùa.

Đêm xuống, khi trở về phòng, Lâm Tường ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đầy sao. Anh nhớ đến những ngày tháng bình thường ở thành phố, nhớ đến những buổi karaoke cùng bạn bè, và tự hỏi liệu mình có thể quay về hay không. Con mèo lông xám nằm bên cạnh, khẽ nói: “Ngươi đã gieo thêm một hạt giống hỗn loạn. Tiếng hát của ngươi sẽ không chỉ mang lại tiếng cười, mà còn mang đến hậu quả khôn lường.” Lâm Tường rùng mình, nhưng cố gắng gạt đi, tự nhủ rằng đó chỉ là lời nói đùa. Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng con mèo không bao giờ nói vô nghĩa.