MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Là Đồ Ác Ma!!!Chương 36

Anh Là Đồ Ác Ma!!!

Chương 36

708 từ · ~4 phút đọc

Rầm rầm


Đó là tiếng của những chiếc xe bị lật


Phải làm sao bây giờ? Cô ngước mặt lên và nhìn xung quanh. Chiếc xe vẫn đang lao vun vút trên đường. Chiếc xe bắt đầu chạy lên đường cao tốc


Cô lại quay xuống đằng sau. Có lẽ bọn chúng vẫn không hề bỏ cuộc. Vẫn bám theo dai dẵng không thể cắt đuôi chúng đi được


Cô lại nhìn vào vẻ mặt của anh. Vẫn lạnh lùng, bình thản, vẫn xử lí tình huống tốt. Chắc có lẽ anh đã từng trải qua rất nhiều tình huống như thế này


Tiếng phành phạch ở trên bầu trời. Đó là những chiếc trực thăng đang nổ súng vào 5 chiếc xe


Đằng xa xa cũng có hơn cả chục chiếc xe chạy đến bao quanh cả 5 chiếc xe và đang cố ép để không cho chúng chạy nữa. Khung cảnh khá hỗn loạn. Có những chiếc xe không cầm cự được đã lật


Anh cũng không mấy quan tâm đến mấy việc đó. Anh tăng tốc và chạy nhanh ra khỏi đường cao tốc



Khi ra khỏi đường cao tốc, anh tấp xe vào lề đường quay sang ân cần, dịu dàng hỏi cô, “Em có sao không?”


Đây là một vẻ mặt khác xa lúc bãy rất nhiều


Cô lắc đầu, “Em không sao.”


Anh đưa tay lau nước mắt còn vươn trên mặt cô, “Em khóc sao? Có phải rất sợ không?”


Cô cười cười rồi tự lấy tay lau mặt mình, “A! Không sao cả. Không sao”


Anh ôm lấy cô vào lòng, vỗ nhè nhẹ trên lưng cô, “Không cần phải giấu. Rất sợ phải không? Ngoan, không sao cả rồi. Anh sẽ không để chuyện này xảy ra nữa. Anh sẽ bảo vệ cho em.”


Anh chỉ thấy người trong lòng mình đang run rẩy


Cô lại khóc. Cô khóc không phải vì sợ mà khóc là vì cảm động. Mẹ à! Anh ấy trong mọi tình huống nào cũng có thể quan tâm con. Liệu con có nên trao trái tim mình cho anh ấy không? Chỉ là thử một lần thôi


Anh vẫn an ủi cô. Vẫn ôm cô vào lòng.



Đợi sao khi cô nín khóc và buông anh ra. Anh mới lấy tay lau nước mắt cho cô


Cô xấu hổ nhìn một bên vai áo của anh đã ướt đẫm


Anh hôn lên trán cô, “Không sao rồi. Giờ anh đưa em đi ăn rồi chúng ta sẽ về nhà anh. Tạm thời thì em nên ở nhà anh thì vẫn hơn.”


“Những người kia là ai? Tại sao họ lại muốn gϊếŧ anh?”


“Chúng chỉ là những kẻ thù trong làm ăn mà thôi em không cần lo. Anh nghĩ là hôm nay chúng biết anh đi một mình nên mới hành động như vậy. Cũng có thể chúng đã biết em. Tốt nhất trong thời gian này em vẫn nên ở nhà anh thì hơn.”


Cô gật đầu, “Vâng”


Sau khi đưa cô đi ăn cái gì đó anh lại chở cô về nhà của cô để lấy ít vật dụng cá nhân cần thiết. Anh nói là không cần mang gì hết thiếu gì anh sẽ mua thêm cho nhưng dù gì cô vẫn thích xài đồ của mình vẫn hơn.


“Em xong rồi.” Cô đeo một cái balo trên lưng và tay cầm một cái vali



Anh lúc này đang ngồi ở ghế sôfa thấy cô đi ra với bộ dạng đó không khỏi bật cười, “Em tính dọn nhà đi luôn đấy à. Không cần thiết phải mang nhiều như vậy đâu.”


Cô xấu hổ nói, “Nhiều đến vậy sao? Trong balo là những cuốn sách cần cho việc học của em còn vali chỉ có một vài bộ quần áo với đồ dùng cá nhân thôi mà.”


Anh đứng dậy đi lại một tay cầm balo trên vai cô còn một tay thì xách vali giúp cô, “Anh chỉ chọc em chút xíu thôi mà. Mau đi thôi.”


Cô liếc anh nhưng trong mắt lại đầy sự yêu thương. Còn anh thì chỉ cười cười. Sau đó hai người cùng ra ngoài, lên xe và đến nhà của anh