MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh là niềm kiêu hãnh của emChương 14

Anh là niềm kiêu hãnh của em

Chương 14

2,032 từ · ~11 phút đọc

Hôm sau chính là ngày 11-11 khiến tình cảm quần chúng xôn xao, Kiều Tinh Tinh lại chỉ đành tâm như nước lặng ngồi xem video chính mình chơi Ngưu Ma.

Vu Đồ đúng là quay lại thật, anh chuyển vào máy tính rồi phân tích cho cô chỗ nào được chỗ nào có vấn đề. “Tướng support thường dùng thật ra chỉ có mấy con, skill khác nhau, nhưng học giỏi được một tướng thì sẽ tư duy được phải làm sao mới đúng ngay.”

Tiếp theo họ lại xem video mấy trận game thủ chuyên nghiệp dùng Ngưu Ma.

Kiều Tinh Tinh cảm thấy đắng lòng. Một ngày tết Độc Thân như mơ thế này, độc thân thì cũng thôi, phải học tập cho qua cũng được, nhưng ít nhất cũng nên để cô học tướng nào nhìn ngon nghẻ tí chứ, Ngưu Ma thật sự xấu đui mà.

Hơn 4h chiều, Vu Đồ nói hôm nay anh phải về sớm.

“Buổi tối tớ phải đi tụ tập với đồng nghiệp của cơ quan.”

“Tớ cảm thấy cậu đi tụ tập hơi nhiều.” Nói câu này xong nữ minh tinh như cô có vẻ chẳng có đời sống xã giao gì.

Vu Đồ cũng không mặn mà lắm, “Chẳng lẽ đây không phải là tần suất bình thường à? Hơn nữa cũng đúng chủ đề tết Độc Thân rồi còn gì.”

“……”

Vu Đồ “Khụ” một cái, “Họ bảo còn muốn hỏi tớ ít chuyện về công việc.”

“…… Đi đi.”

Vu Đồ còn không quên dặn dò, “Tự cậu luyện Trương Phi với mấy tướng support cẩn thận nhé.”

Kiều Tinh Tinh hơi buồn bực. Đã đi chơi rồi còn giao bài tập à?

Cô nhàm chán đưa anh tới cửa, ngẫm lại anh có thể đi tham gia buổi tụ tập náo nhiệt, mình lại phải ngồi xổm cô đơn, quả thực hơi đáng thương: “Nếu có thể đi chơi chung với cậu thì tốt rồi.”

Nói dứt câu cô mới phát hiện hình như hơi không ổn, cho dù cô không phải Kiều Tinh Tinh, đi theo Vu Đồ cũng không hợp nhẽ mà.

Cô đang ảo não vì mình nói chuyện thiếu não, lại nghe thấy Vu Đồ nói: “Tớ mà có mang cậu, thì cậu dám đi không?”

Kiều Tinh Tinh ngẩn ra, lại thấy trên mặt anh cũng hiện lên sự ảo não vì lỡ miệng.

Họ xấu hổ nhìn nhau một lát, cô vội tiễn Vu Đồ đi: “Chơi vui nhé, bye bye.”

.

Cũng là tụ tập, nhưng buổi tụ tập này Vu Đồ thoải mái hơn nhiều. Mọi người cụng ly, đồng nghiệp Tiểu Hồ cảm khái: “Năm nay vẫn là đám người năm ngoái.”

Đại Mạnh nói: “Sang năm sẽ không phải người năm nay nữa rồi, Vu Đồ qua bên đầu tư rồi, chỗ ấy phồn hoa, nó còn có thể giữ được sự thuần khiết như bọn mình sao?”

“Thế thì không phải anh em mình thiếu một đồng chí à?”

“Vớ vẩn lại thành như đồng chí Quan.”

Vu Đồ sửng sốt, “Ông Quan bị sao đấy?”

Đồng chí Quan tên đầy đủ là Quan Tại, tiến sĩ đi học từ Mĩ về, là kỹ sư thiết kế trưởng cùng mô hình với Vu Đồ. Vu Đồ còn trẻ thế mà đã lên được đến chức kỹ sư thiết kế trưởng cũng là nhờ anh ấy đề bạt.

“Chị dâu bên ấy đòi ly hôn với ổng.”

“Sao lại thế được?” Đồng chí Quan và vợ đồng chí ấy có tiếng là ân ái, không thì hồi xưa cũng không bỏ công việc lương cao để đi từ Mĩ về với anh ấy.

“Sao lại không thế được, ông vừa đi, lượng việc của ổng tăng gấp đôi, cũng phải tăng ca nhiều hơn. Cả ngày không thấy mặt mũi đâu, chị dâu bên đấy không giận sao được?”

Vu Đồ nhíu mày: “Những người khác làm gì vậy? Trước khi tôi nghỉ phép còn có hai người mới tới mà.”

Đại Mạnh nói: “Nhiều người có ích gì, không phải ông hiểu nhất sao? Mà nữa cũng tại cái tính kiêu ngạo của ông Quan đấy, ngoại trừ ông ổng chả nhìn trúng ai. Không hài lòng thì đành làm một mình vậy, chịu thôi.”

Vu Đồ im lặng cầm lấy điếu thuốc trên bàn.

“Tụi bay đừng có nói bậy.” Một đồng nghiệp khác nói, “Ông Quan thu phục được chị dâu rồi, hôm nay ổng còn khoe bữa sáng tình yêu với tao đấy.”

“Đúng rồi, Đại Mạnh mày ghen ghét vì mày FA thôi.”

Đại Mạnh “Phì” một tiếng, mọi người lại cười vui ầm ĩ. Tiểu Hồ nhớ ra: “Đúng rồi, anh Vu, em có vấn đề này muốn tham khảo với anh, em thấy mình hơi luẩn quẩn.”

Vu Đồ còn chưa nói gì, Đại Mạnh đã bảo: “Ấy ấy ~ hai đứa bay, đừng quên bảo mật chứ, ra ngoài không được nói chuyện kỹ thuật.”

“Em tâm sự với ông Vu vụ kỹ thuật nước ngoài cũng không được à? Không thì về sau còn nói gì được với ổng nữa? Giá nhà ở Lokatse à?”

Hai người kia bắt đầu đấu võ mồm với nhau, mắt Vu Đồ hơi tối sầm lại. Ngành sản xuất của họ có chế độ bảo mật nghiêm khắc, sau khi ra khỏi chỗ làm là không thể đề cập đến bất kì vấn đề gì liên quan đến kĩ thuật nữa. Sau khi anh đi rồi, anh chỉ có thể thấy được chút dấu vết trên các phương tiện báo chí.

Anh dựa vào lưng ghế, cúi đầu châm thuốc.

.

Ăn cơm tới tám giờ, các đồng nghiệp định quẩy mạnh hẳn, đi hát karaoke. Vu Đồ lại thấy không mặn mà lắm, bèn chào hỏi mọi người rồi tự về trước.

Chỗ họ hẹn nhau hôm nay là ở HongKong Grand Gateway, ngay dưới chân là tuyến Tàu điện ngầm số 1.

Trạm tàu điện ngầm vẫn xô bồ người tới người đi như mọi khi.

Đây là một thành phố thần kì. Đi về phía Nam tới Sân Trang rồi đổi tuyến 5, sẽ đến thành phố hàng không vũ trụ Chuyên Kiều. Đi lên hướng Bắc tới quảng trường Nhân Dân đổi tuyến 2, sẽ đến trung tâm tài chính Lokatse.

Hai hướng trái ngược hẳn nhau, một bên tịch mịch, một bên phồn hoa.

Tựa như ngã rẽ cuộc đời.

Từng chuyến tàu điện ngầm tới rồi lại đi, giữa đám người, Vu Đồ đứng yên thật lâu.

.

Kiều Tinh Tinh đang chơi game ở trong nhà.

Cô vốn chẳng có cảm giác gì với tết Độc Thân, nhưng nghĩ đến chuyện lúc này Vu Đồ đang ăn ăn uống uống với bạn bè, cô lại đáng thương chỉ có thể ngồi chơi game một mình, bỗng nhiên cô liền cảm nhận được sự tang thương vì mình không có bồ.

Nhưng chẳng rõ là do cao thủ đi chơi lễ hết rồi hay các bạn FA ỉu xìu mà Vương Chiêu Quân của cô lại còn cân được team, chiến tích mấy ván liên tiếp đều rất tốt.

Vì thế cô chụp màn hình lại, censore rồi up lên Weibo. Phần lớn mọi người đều sôi nổi bấm like khen nữ thần xịn quá.

Nhưng cũng có những người khá đặc biệt.

Ví dụ như thế này ——

Vợ Xinh Nhỏ Bĩu Môi: Nữ thần nhà mình vừa xinh vừa giàu vừa gầy như thế, nhưng tết Độc Thân chỉ có thể chơi game………… Mị chả xinh đã thế còn béo với nghèo, nhưng mị có chồng nhá ╮(╯▽╰)╭

…… Đây nhất định là fan ruột rồi.

(Tên của bạn fan là Tiểu Kiều Thê Đô Đô: Trong đó Kiều là họ của Kiều Tinh Tinh, cũng có nghĩa là đẹp/dễ thương)

.

Kiều Tinh Tinh vừa xinh vừa gầy uất ức mở một ván mới, ai ngờ đang lúc cả team xông lên phóng ulti Vu Đồ bỗng gọi điện sang. Kiều Tinh Tinh lập tức từ chối rất vô tình, đợi đánh xong ván mới gọi lại.

Vừa kết nối được, Vu Đồ đã nói: “Cậu lại đang chơi Vương Chiêu Quân à?”

“…… Cậu theo dõi tớ à?”

“Vừa mới nhìn thấy,” Bên kia dường như bật cười, sau đó hỏi, “Có muốn đi ra ngoài chơi không?”

Kiều Tinh Tinh sửng sốt, đứng lên, “Cậu ở đâu?”

“Dưới lầu.”

.

Kiều Tinh Tinh vui vẻ chạy xuống lầu.

Vu Đồ thấy cô lại võ trang toàn tập, tuy vậy đến sợi tóc cũng tỏa ra sự vui sướng, anh thấy rất buồn cười, nhưng đồng thời cũng thấy trong lòng nhẹ nhàng hơn.

Kiều Tinh Tinh hơn hớn hỏi, “Sao cậu lại về đây? Chỗ các cậu tụ tập cũng gần đây à?”

Vu Đồ cũng rất muốn hỏi mình câu hỏi này.

“Đại khái thế.” Vu Đồ nói, “Họ muốn đi karaoke nhưng tớ không có hứng.”

“Ồ ~ tụi mình đi đâu đây?”

Vu Đồ ngẫm ngợi, “Xem phim rạp nhé?”

.

Có một rạp chiếu phim ở tầng hầm trong trung tâm thương mại gần đấy. Hai người đi bộ sang, vừa đi vừa cầm di động search xem xem phim gì.

“Phim này nhé?” Vu Đồ chỉ vào một bộ phim nghệ thuật về đề tài tình yêu, con gái chắc là thích xem phim kiểu này.

Kiều Tinh Tinh liếc mắt một cái, “Không được, có phải cậu cố ý không đấy? Ai chả biết tớ với nữ chính không hợp nhau.”

Vu Đồ: “…… Tớ không hiểu biết lắm về giới của cậu mà.”

Vu Đồ lại ngắm nghía một lúc, chọn một phim về đàn ông cho an toàn, “Phim này thì sao?”

“Ô, phim này chắc là hay đấy. Nhưng nam chính mới chia tay với bạn gái, bạn gái anh ta lại là bạn thân của tớ.” Phim có hay cũng không thể phản bội đũy bạn thân được.

Vu Đồ: “……”

Anh đưa điện thoại cho cô, “Cậu chọn đi.”

Kiều Tinh Tinh đã rất quen thuộc với di động của Vu Đồ, cô scroll trên dưới, “Chúng mình đi xem phim hoạt hình đi, còn mỗi ghế bên cạnh thôi…… Đưa vân tay đây nào.”

Cô đã mau mắn chọn xong chỗ ngồi, dừng chân cầm điện thoại để Vu Đồ ấn vân tay trả tiền, nhất thời cô lại quên mất có thể trả luôn điện thoại cho Vu Đồ.

Vu Đồ lại cũng chẳng cầm qua, anh chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng ấn một cái lên chiếc di động trong tay cô.

Trong nháy mắt, Kiều Tinh Tinh cảm thấy hình như có chỗ nào trên người mình cũng bị ấn nhẹ nhàng một cái, tim cô đập thình thịch. Cô ngẩng đầu, vừa hay nhìn vào đôi mắt rất sâu của Vu Đồ.

Dường như đã qua rất lâu, mà có lẽ chỉ là thoáng chốc, Vu Đồ lấy di động của mình về.

Anh nhìn giờ giấc, “Chúng ta phải đi nhanh lên, còn mười lăm phút.”

.

Hai người không nói nữa, cùng nhau yên lặng đi về phía rạp chiếu phim. Sau khi vào trung tâm thương mại, Vu Đồ bỗng nhiên nói, “Chúng ta tách ra đi.”

Kiều Tinh Tinh sửng sốt.

“Đừng quay đầu lại nhìn, có người đi theo chúng ta.”

Sau đó anh liền mau chân đi lướt qua cô. Một lát sau WeChat của Kiều Tinh Tinh nhận được mã QR anh gửi để lấy vé.

Vu Đồ: Cậu lấy vé rồi vào trước đi.

Tinh Tinh: Hình như tớ lấy luôn hai vé đó, rồi cậu vào kiểu gì?

Vu Đồ: Tới rạp chiếu phim rồi tớ nói cho cậu.

.

Kiều Tinh Tinh cảm thấy xem một bộ phim mà kích thích thật. Cô lấy vé trước, đặt một tấm vé lên chiếc bàn trống theo chỉ thị của Vu Đồ rồi tự mình vào trước. Quả thực y như bộ phim gián điệp ngày xưa cô quay!

Vào phòng chiếu phim xong, cô vừa mới ngồi vào ghế cạnh đường đi, ánh đèn đã tắt lịm, trên màn hình lớn bắt đầu chiếu quảng cáo. Vị trí cạnh mình vẫn trống không, Kiều Tinh Tinh hơi cuống, vé sẽ không bị ai cầm đi mất chứ?

Cô lấy di động ra cúi đầu nhắn WeChat, còn chưa nhắn tin sang, tầm mắt đã chợt tối sầm. Một bóng hình xuất hiện bên cạnh cô. Giữa chốn tối tăm, người nọ cúi người thấp giọng hỏi: “Chỗ này có ai ngồi không? Tôi tình cờ nhặt được một tấm vé trên bàn.”

[HẾT CHƯƠNG 14]