Thành phố A, biệt thự ven núi, phòng ngủ.
Trong cơn sóng tình cuộn trào, người đàn ông hết mình, hôn lên nốt ruồi nơi ngực người phụ nữ.
Kết thúc, Lục Diễn Chỉ xoay người ngồi dậy.
“Chúng ta ly hôn đi.” Giọng anh ta bình thản, không hề mang theo một tia dao động.
Sau cuộc ân ái, Thời Niệm vẫn còn thở gấp.
Cô quay người nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, bàng hoàng chẳng hiểu lời kia có ý nghĩa gì.
Họ đã kết hôn được một năm, vậy mà…
“Cô ấy bị ung thư dạ dày, chỉ còn sống được nửa năm.”
Lục Diễn Chỉ châm một điếu thuốc, làn khói mơ hồ che lấp khuôn mặt anh.
“Trước khi chết, trở thành vợ của tôi là ước nguyện duy nhất trong đời cô ấy.”
Thời Niệm không nói gì, căn phòng rộng lớn rơi vào yên lặng.
Ngọn đèn nhỏ bên giường hắt bóng hai người lên tường, rõ ràng khoảng cách rất gần nhưng lại bị kéo ra thật xa.
Thấy cô không lập tức gật đầu, anh cau mày.
“Chỉ cần dỗ dành cô ấy thôi.”
Anh nói: “Nửa năm sau chúng ta sẽ tái hôn.”
“Thời Niệm, cô ấy chỉ còn nửa năm.”
Giọng anh bình thản, như thể đây chỉ là một thông báo.
Thời Niệm ngây ngốc nhìn gương mặt nghiêng của anh.
Cảm giác như bất cứ yêu cầu nào của anh, cô đều phải đồng ý.
Chỉ cần anh mở miệng, cô liền ngoan ngoãn tuân theo như thánh chỉ.
Đúng vậy, tình cảm giữa hai người, vốn là do cô “mặt dày” mà có.
Từ những năm thiếu nữ đã thầm thương trộm nhớ.
Trưởng thành rồi, cô vẫn luôn đi theo sau lưng anh.
Năm ấy, dưới trận mưa bão, anh cầm khúc gỗ mục chắn trước mặt cô, gằn từng chữ với cha dượng cô: “Nếu ông dám chạm vào Thời Niệm thêm lần nữa, tôi sẽ cho ông đẹp mặt!”
Đêm ấy, cô sắp bị đánh chết, trong làn mưa xối xả hòa cùng máu tanh, cô thấy rõ đôi tay anh nắm chặt khúc gỗ đến run rẩy, cùng ánh mắt lạnh lùng kiên định của anh.
Anh đã cứu mạng cô.
Và từ đó, cô yêu anh không lối thoát.
Bất cứ điều gì anh muốn, cô đều cố gắng làm, làm đến tận cùng, làm tốt hơn bất kỳ ai.
Anh luôn xoa đầu cô, khen khẽ: “Niệm Niệm, em làm tốt lắm.”
Dù rằng những lời khen, những cái hôn của anh đều nhẹ bẫng, tình cảm giữa hai người luôn nhạt nhòa.
Cô tự nhủ, đó chỉ là tính cách của anh.
Cho nên, mặc kệ người khác chê cười cô là “chó l**m”, cô vẫn thấy ngọt ngào.
Bảy năm, cả tuổi xuân, cô cứ lẽo đẽo sau lưng anh.
Một năm trước, khi ông nội bệnh tình trở nặng, Lục gia quyết định để anh cưới vợ lấy may.
Anh tìm đến cô, đưa đi đăng ký kết hôn.
Cô tưởng rằng tình yêu bấy lâu nay cuối cùng cũng nở hoa kết quả. Nhưng cưới rồi, anh lại xa cách, dửng dưng, thậm chí… cô cảm nhận được sự chán ghét trong mắt anh.
“Thời Niệm, em có nghe anh nói không?”
Thấy cô thất thần, anh cau mày.
“Nhất định phải như vậy sao?” Cô hỏi.
Anh không trả lời thẳng, né tránh: “Thời Niệm, cô ấy thật đáng thương.”
“Thế còn em thì sao?” Câu hỏi bật ra theo bản năng.
Anh im lặng vài giây, ánh mắt sâu thẳm lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn.
Cuối cùng, anh lại nói:
“Thời Niệm, cô ấy sắp chết rồi.”
“Có lẽ em không biết, cô ấy yêu anh, nhưng vì hôn nhân của chúng ta, cô ấy không muốn làm em tổn thương. Anh và cô ấy chưa từng vượt quá giới hạn.”
“Dù anh muốn cho cô ấy cái gì, cô ấy cũng từ chối.”
“Cô ấy rất lương thiện, em hãy nhường cho cô ấy đi.”
“Thời Niệm, đừng khiến anh thấy em độc ác.”
Giọng nói của anh lạnh lùng đến mức băng giá, nhưng trái tim cô lại đau như dao cắt.
Thì ra, ở bên một người đàn ông đã có vợ, chỉ cần nói vài câu giả dối, liền được gọi là “lương thiện”.
Thì ra, một người vợ không chịu nhường chồng mình, lại bị gọi là “ác độc”.
Cô nhìn gương mặt vẫn giống hệt năm xưa.
Đôi mày rậm, sống mũi cao, bờ môi mỏng tựa lưỡi kiếm.
Anh đã thay đổi từ bao giờ?
Có lẽ, từ khi “cô ta” xuất hiện.
“Anh chắc chắn muốn ly hôn?” Cô hỏi lần cuối.
Anh mím môi, không trả lời.
Rồi cất giọng: “Đúng, em…”
“Được.”
Cô cắt ngang, đồng ý dứt khoát.
Anh sững lại.
Đôi mắt hẹp dài nheo lại, ánh nhìn như dò xét.
“Thời Niệm, em càng lúc càng giỏi rồi.”
Giọng anh hiếm khi mang theo chút giận dữ.
“Đoán chắc anh cần em đồng ý, rồi lấy đó uy h**p anh?”
Thời Niệm im lặng, chỉ lặng lẽ nhìn bóng hai người chồng lên bức tường trắng.
Lục Diễn Chỉ dụi tắt thuốc, mặc quần áo rồi sải bước ra ngoài.
Anh chẳng hề quan tâm cô nghĩ gì, cũng chẳng màng đến sự nhục nhã và tàn nhẫn trong lời đề nghị ấy.
Vì anh biết, cô sẽ không rời bỏ anh.
Từ trước đến nay, vẫn luôn như vậy.
“Rầm!”
Lục Diễn Chỉ đóng sầm cửa rời đi.
Trong phòng ngủ chỉ còn lại Thời Niệm.
Cô lặng lẽ nhìn cánh cửa anh vừa đóng.
Một mình ngồi trên giường rất lâu.
“Reng reng.”
Điện thoại rung lên báo tin nhắn.
Cô cầm lấy máy.
Người có ghi chú “Nick nhỏ của cô ta” gửi đến.
"Anh ấy lại đến thăm tôi rồi."
Ảnh đính kèm là bóng phản chiếu gương mặt nghiêng của Lục Diễn Chỉ trên tấm kính cửa.
Trên khuôn mặt anh là nụ cười dịu dàng, trong mắt tràn đầy sự ôn nhu mà cô chưa từng thấy.
Ngón tay run rẩy, Thời Niệm kéo lên xem những tin trước đó.
"Anh nói trong lòng anh có tôi."
"Đêm mưa lạnh không? Tôi không lạnh, vì anh ấy ở bên tôi."
"Người không được yêu mới là kẻ thứ ba. Thời Niệm, cô chỉ là sự lựa chọn bất đắc dĩ khi anh ấy phải cưới lấy may. Anh thưởng thức gu thẩm mỹ của tôi, đồng ý với phong cách của tôi. Người anh yêu là tôi."
……
Rất nhiều tin nhắn như vậy.
Từng chút, từng chút, đều là bằng chứng phản bội.
Bảy năm nay, người luôn thờ ơ với cô, hóa ra lại có thể sống động như thế trước mặt một người khác.
Lướt đến tận cùng, cô dừng ở tin nhắn đầu tiên:
"Chắc cô biết tôi là ai rồi. Hoa trong phòng khách hôm nay đẹp chứ? Tôi tặng đấy, anh ấy nói rất đẹp."
Ha…
Dĩ nhiên cô biết.
Hàn Vi – nhà thiết kế hoa nổi tiếng, gương mặt quen thuộc trong giới thượng lưu.
Thời Niệm từng đem những tin nhắn này cho Lục Diễn Chỉ xem, nhưng anh nói không có chứng cứ, thậm chí còn nghi ngờ cô tự tạo nick nhỏ để hãm hại Hàn Vi.
Bởi vì hầu hết tin nhắn đều không kèm hình ảnh, nếu có thì cũng dễ dàng để người ngoài chụp được.
Chỉ trừ hôm nay.
Có nên mang cái này cho anh xem không?
Thời Niệm đặt điện thoại sang một bên, lấy từ ngăn tủ ra một tập hồ sơ.
Trong đó là tờ giấy chứng nhận có thai, cô vừa nhận được lúc ban ngày.
Cô đã mang thai con của Lục Diễn Chỉ.
Ngay lúc tồi tệ nhất.
Nước mắt rơi xuống giấy, loang thành từng vệt.
Nhưng tim anh vốn không còn thuộc về cô nữa, chứng minh thì có ích gì?
Lau khô nước mắt, Thời Niệm châm lửa đốt tờ giấy.
Anh không biết rằng, ly hôn – chính là yêu cầu cuối cùng mà cô đồng ý.
Bảy năm tuổi xuân, bảy năm cuộc đời.
Ân tình của anh, cô đã trả đủ.
Tình yêu này, cô cũng không muốn nữa.