MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Rể Không Chịu Buông Tay - Mỵ Nhi (Diệp Bối Bối)Chương 22: Hồi ức (5)

Anh Rể Không Chịu Buông Tay - Mỵ Nhi (Diệp Bối Bối)

Chương 22: Hồi ức (5)

439 từ

(( Mỵ Nhi))

Hắn vẫn đang hăng say làm việc bất chấp thời gian và không gian. Hắn hôn cô thật sâu và nồng nhiệt như muốn hút hết dưỡng khí của cô ra vậy.

Bên dưới nam căng phồng to không ngừng ma sát vào hoa huyệt nhỏ bé của cô. Kích thích tột độ kèm hưng phấn khiến dịch mật chảy ra thấm ướt cả quần tây của hắn.

Hắn lại không ngừng bắt cô uốn éo chà sát bên trên. Lần đầu cảm nhận kích thích lạ thường cộng thêm lại là người đàn ông cường hãn khí thế này khiến cho cô khó lòng kìm chế được.

Vải quần tây khô ráp cứ chà sát tới lui cô bé thịt non mềm làm nó đỏ ửng lên trông thấy. Hắn thật biết cách làm nữ nhân kích thích mà, không hổ danh tay chơi sát gái mà.

" sao hả? e muốn tôi lắm rồi phải không? "

" không... không muốn"

" Vậy tại sao nơi này lại cứng như thế?" - vừa nói hắn vừa dùng ngón trỏ nhấn nhấn vào đầu ti của cô.

" không... không có mà."

" Vậy còn nơi này. Thèm ăn đến mức chảy nước miếng rồi này."



" Xin a... dừng... dừng lại đi... đi mà... hức..."

" Cái miệng trên lại không thành thực rồi. Rõ ràng cái miệng dưới đang thèm ăn như vậy."

" Không phải... huhu... không phải như vậy mà"

Hắn cảm thấy trêu chọc cô như vậy rất là vui nhưng mà tạm dừng ỡ đây thôi, cô đã sợ lắm rồi.

Cô bé này hắn ăn là cái chắc rồi.

Buộc lòng miễn cưỡng thả cô ra, chỉnh trang lại quần áo sau đó rời khỏi phòng. Món khai vị ăn như vậy cũng đủ lắm rồi, món ngon phải từ từ nhấm nháp mới hấp dẫn chứ.

Sau khi hắn rời đi cô vội vàng mặc quần áo tránh thú tính hắn bộc phát quay lại ăn cô. Tên háo sắc cầm thú này, có ngày cô sẽ hành hạ hắn báo thù rửa hận, thế thiên hành đạo.

Từng nơi trên cơ thể cô đều bị hắn chạm qua, bị hắn hôn qua. Cô như thế nào nhớ lại cảnh đó liền đỏ mặc nóng bừng. Không được... Cô không thể bị tên cầm thú kia làm cho sa ngã. Phải quên đi... quên đi.

Mặc kệ hắn ta, cô phải nhanh chóng xuống nhà dọn cơm tránh bọn họ sinh nghi. Cuộc sống này đang cần cô cố gắng. Đây không phải lúc để e lệ.