Phim trường Tâm Quang bước vào những cảnh quay khó nhất. Theo kịch bản, nhân vật Thần Hi (Băng Tâm) phải chịu một cái tát từ nữ phụ – một tiểu thư kiêu ngạo do một diễn viên mới tên là Triệu Yên đóng. Triệu Yên vốn là người của Lâm Giao cài cắm vào để gây khó dễ cho Băng Tâm.
"Đạo diễn, tôi nghĩ để chân thực nhất, chúng ta nên tát thật." Triệu Yên lên tiếng, ánh mắt lộ vẻ đắc ý.
Tần Hạo ngồi sau màn hình, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm. Anh nhìn Băng Tâm, thấy cô khẽ gật đầu đồng ý.
"Action!"
Chát!
Tiếng tát vang lên chói tai. Triệu Yên dùng hết sức bình sinh, khiến mặt Băng Tâm lệch sang một bên, dấu tay đỏ ửng hiện rõ trên làn da trắng sứ.
"Cắt! Diễn xuất của Triệu Yên quá giả. Làm lại." Tần Hạo lạnh lùng lên tiếng.
Lần thứ hai, lần thứ ba... Tần Hạo bắt Triệu Yên phải quay đi quay lại cảnh đó hơn 20 lần. Mỗi lần Triệu Yên định tát, anh lại tìm ra một lỗi nhỏ để bắt lỗi. Cuối cùng, chính Triệu Yên là người kiệt sức, đôi tay run rẩy không còn lực, trong khi Băng Tâm vẫn đứng đó, bình thản và kiêu sa như một đóa hoa tuyết.
Đến lần thứ 21, Tần Hạo đứng dậy, đi thẳng lên bục quay. Anh không nhìn Triệu Yên lấy một cái, mà cầm lấy bàn tay của Băng Tâm, xoa nhẹ gò má hơi sưng của cô.
"Đau không?" Anh hỏi, giọng nói trầm thấp xót xa.
"Tôi ổn." Băng Tâm mỉm cười, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái. Cô biết anh đang trả thù cho mình.
Tần Hạo quay sang nhìn Triệu Yên, nụ cười trên môi anh cực kỳ tàn nhẫn: "Kỹ năng của cô không đủ để đóng phim của tôi. Từ ngày mai, không cần đến nữa. Người của Lâm Giao thì nên về chỗ của Lâm Giao mà diễn kịch."
Triệu Yên tái mặt, ngã quỵ xuống sàn.
Tối hôm đó, Tần Hạo đưa Băng Tâm về phòng nghỉ. Anh lấy đá chườm cho cô, động tác cực kỳ tỉ mỉ. Băng Tâm nhìn anh, đột nhiên cảm thấy người đàn ông này giống như một mê cung, càng đi sâu càng thấy nhiều tầng cảm xúc.
"Tần Hạo, anh làm thế sẽ khiến Lâm Giao điên tiết hơn đấy."
"Để cô ta điên đi." Tần Hạo cúi xuống, hơi thở nóng hổi vờn nhẹ trên môi cô. "Băng Tâm, em có biết vì sao tôi lại bắt cô ta quay đi quay lại không? Không phải chỉ để trừng phạt cô ta, mà là để cho cô ta thấy, dù có tát em bao nhiêu lần, em vẫn cao quý hơn cô ta vạn lần. Và quan trọng nhất là... để tôi có cớ được chăm sóc em thế này."
Băng Tâm cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Sự mập mờ này càng lúc càng nồng đậm, giống như một sợi dây vô hình đang thắt chặt hai người lại với nhau.