Đoàn phim tạm nghỉ hai ngày để xử lý khủng hoảng truyền thông. Tần Hạo bị gọi về dinh thự nhà họ Tần, còn Hàn Băng Tâm cũng không tránh khỏi việc bị cha mình triệu tập về nhà chính.
Bữa cơm tại Hàn gia diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Cha cô, ông Hàn Thành, đặt đôi đũa xuống, giọng nói trầm đục vang lên:
"Con và cậu con trai nhà họ Tần đó đang yêu nhau sao?"
Băng Tâm bình thản gắp một miếng rau: "Chúng con là cộng sự."
"Cộng sự không nắm tay nhau ở nơi đông người như thế!" Ông Hàn đập tay xuống bàn. "Tần Hạo không đơn giản như con nghĩ. Nó là một con sói già ẩn mình trong lốt đạo diễn. Nhà họ Tần đang có tranh chấp quyền lực rất lớn, con dính vào nó chỉ có thiệt thân."
Băng Tâm buông đũa, ánh mắt cô lần đầu tiên đối diện trực tiếp với cha mình mà không có sự né tránh: "Cha, từ nhỏ đến lớn con luôn nghe theo sắp xếp của cha. Nhưng lần này, con muốn đi theo sự lựa chọn của trái tim mình."
"Ngay cả khi nó khiến sự nghiệp Ảnh hậu của con tiêu tan?"
"Sự nghiệp có thể xây lại, nhưng người khiến con rung động, có lẽ cả đời này chỉ gặp được một lần."
Nói xong, cô đứng dậy rời khỏi phòng ăn, để lại cha mình với cơn thịnh nộ âm ỉ. Cô lái xe ra khỏi khu biệt thự cao cấp, cảm thấy ngột ngạt vô cùng. Cô bất giác lái xe đến bờ biển – nơi mà cô và Tần Hạo từng nhắc đến trong một phân đoạn kịch bản.
Gió biển thổi tung mái tóc dài của cô. Trong đêm tối, cô nhìn thấy một bóng dáng cao lớn đang đứng tựa vào mui xe SUV quen thuộc. Tần Hạo đang đứng đó, điếu thuốc lá lập lòe trong bóng đêm.
"Sao anh biết tôi ở đây?" Băng Tâm bước lại gần.
Tần Hạo quay đầu lại, anh trông có vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng rực khi nhìn thấy cô. Anh vứt điếu thuốc xuống cát, dùng chân di tắt: "Vì trong lòng tôi cũng đang nghĩ về nơi này."
Anh đi tới, cởi chiếc áo khoác vest của mình choàng lên vai cô. "Cha cô làm khó cô sao?"
"Còn anh? Nhà họ Tần chắc cũng chẳng dễ dàng gì."
Tần Hạo cười khổ: "Họ muốn tôi kết hôn với tiểu thư nhà họ Lâm để củng cố vị thế. Tôi đã từ chối rồi."
Băng Tâm nhìn anh, trái tim khẽ run rẩy: "Vì sao?"
Tần Hạo không trả lời ngay. Anh dắt cô đi dạo trên bãi cát mịn, tiếng sóng biển rì rào như một bản nhạc đệm cho những tâm tư chưa thể gọi tên. Đột nhiên, anh dừng lại, xoay người cô đối diện với mình.
"Băng Tâm, tôi đã tìm cô suốt mười năm qua. Cô thực sự không nhớ tôi sao?"
Băng Tâm ngơ ngác: "Mười năm? Chúng ta mới gặp nhau ở rừng trúc..."
Tần Hạo thở dài, anh đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc vòng tay bện bằng dây thừng đã cũ kỹ. Băng Tâm sững sờ khi nhìn thấy nó. Đó là chiếc vòng cô đã tặng cho một cậu bé nghèo bị bắt nạt ở công viên mười năm trước, lúc cô còn là một học sinh trung học.
"Cậu bé đó... là anh?"
"Là tôi. Kẻ mà cô từng nói là 'phải sống thật tốt để chứng minh cho họ thấy'. Tôi đã sống tốt, đã trở thành người có thể đứng bên cạnh cô. Vì vậy, Hàn Băng Tâm, dù thế giới này có quay lưng với chúng ta, tôi cũng sẽ không buông tay cô lần nữa."
Sự thật chấn động này khiến Băng Tâm không thốt nên lời. Mối liên kết giữa họ không chỉ là sự mập mờ của hiện tại, mà còn là sợi dây định mệnh từ quá khứ.