732 từ
Thành phố N luôn là một bức tranh đối lập. Những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép lạnh lùng đứng cạnh những khu phố cổ kính, yên tĩnh. Nó là nơi hoàn hảo cho sự phát triển của công nghệ và nghệ thuật, nơi sự kỹ lưỡng được coi trọng nhưng sự táo bạo cũng được tôn vinh.
Tại tầng 25 của tòa nhà Đỉnh Cao Sáng Tạo, không gian làm việc của công ty Mùi hương Tương tác hoàn toàn khác biệt. Mọi nơi đều thoang thoảng hương thơm được kiểm soát tỉ mỉ. Đây là trụ sở của những người tin rằng cảm xúc có thể được định hướng bằng cách phân tích các hạt tinh dầu. Phòng họp chính được thiết kế tối giản, với bàn gỗ óc chó và hệ thống ánh sáng được điều chỉnh tinh tế, tạo ra một không gian tĩnh tại và chuyên nghiệp.
Hôm nay, không khí có chút căng thẳng hơn bình thường. Công ty đang chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ đầu tiên với một start-up công nghệ mới nổi. Một dự án đầy hứa hẹn, nhưng cũng đầy rủi ro vì sự đối lập về phong cách làm việc.
Đồng hồ điểm 9 giờ 25 phút. Không gian chờ đợi sự kỹ lưỡng và sáng tạo cùng hội ngộ.
Cánh cửa mở ra. Tô Niệm bước vào phòng.
Cô mang theo một loại hương thơm rất riêng: Hoa Diên Vĩ và một chút Gỗ Đàn Hương nhẹ—một công thức cô tự tạo ra để giữ cho tâm trí luôn thấu đáo và bình tĩnh. Cô mặc bộ vest màu be nhạt, kiểu tóc búi thấp tinh tế, mọi thứ trên người cô đều thể hiện sự kỹ lưỡng và chừng mực đến mức gần như áp chế cảm xúc bốc đồng.
Tô Niệm đặt chiếc máy tính xách tay xuống bàn, sắp xếp tập tài liệu ngay ngắn. Cô là Chuyên gia Mùi hương, người tin rằng mọi sự sống đều có thể được định lượng và sắp xếp bằng công thức. Cô đã chuẩn bị một bản kế hoạch chi tiết, nơi cô phải bảo vệ sự cẩn trọng của mình trước ý tưởng bốc đồng của đối tác.
Cô hít một hơi. Mùi hương tĩnh lặng bao bọc lấy cô. Mọi thứ đã sẵn sàng cho sự kiểm soát hoàn hảo.
Đúng 9 giờ 30 phút, cánh cửa phòng họp lại mở ra.
Lần này, không phải là một người, mà là một luồng năng lượng và mùi hương hoàn toàn khác lạ xâm chiếm không gian. Mùi Hoa Diên Vĩ của Tô Niệm gần như bị áp đảo ngay lập tức bởi sự pha trộn của Kẹo cao su Bạc hà, Hương Táo tươi và một chút Hương Xạ Hương của nước hoa thể thao.
Giang Thành bước vào. Cậu ta mặc áo phông, quần jeans rách nhẹ. Nụ cười rạng rỡ và tươi tắn đến mức khiến người ta phải nheo mắt. Cậu ta mang theo sự ồn ào và táo bạo đến mức làm căn phòng tĩnh tại này trở nên sống động một cách bất đắc dĩ.
"Chào chị Tô Niệm! Tôi là Giang Thành," cậu ta nói, giọng nói rộn ràng và hoạt bát. "Tôi xin lỗi nếu sự sống động của tôi làm phiền đến sự bình tĩnh của chị. Tôi nghe danh chị dâu tôi bảo chị là người kỹ lưỡng nhất. Tôi hy vọng chị đã sẵn sàng cho ánh sáng bất ngờ của chúng tôi."
Tô Niệm ngẩng đầu lên. Cô nhìn Giang Thành. Cô không chỉ cảm nhận được sự đối lập về tính cách, mà còn là sự xung đột về thành phần mùi hương ngay tại thời điểm đó. Cô là Gỗ Đàn Hương cần sự ổn định và bảo vệ. Cậu ta là Bạc Hà cần sự bùng nổ và tự do.
"Chào cậu. Tôi tin rằng ý tưởng táo bạo cần đi đôi với sự kỹ lưỡng trong việc thực hiện, cậu Giang Thành," Tô Niệm đáp, giọng cô vẫn giữ được sự thấu đáo.
Giang Thành cười lớn, đặt chiếc ba lô màu sắc của mình xuống ghế. Mùi Bạc Hà lập tức bao phủ khu vực làm việc của cô. Cô biết, người đàn ông này không chỉ là một đối tác công việc, mà là một thử thách đối với toàn bộ hệ thống cảm xúc mà cô đã dày công xây dựng.