657 từ
Thời gian trôi qua, Tình cảm Lâu Bền mà họ đã thỏa thuận đã phát triển thành một sự gắn bó sâu sắc và vững chắc. Công việc chung của họ cũng đạt đến những đỉnh cao mới nhờ sự kết hợp hoàn hảo đó.
Một buổi sáng, Giang Thành gọi điện cho Tô Niệm, giọng cậu ấy hào hứng và bí mật. Cậu ấy muốn cô đến ngay phòng thí nghiệm công nghệ của mình.
Khi Tô Niệm đến nơi, cô ngạc nhiên. Căn phòng, thường ngày bừa bộn, hôm nay lại ngăn nắp một cách đáng kinh ngạc. Mọi dụng cụ đều được dọn dẹp gọn gàng, và cậu ấy thậm chí còn thắp nến thơm mùi Diên Vĩ yêu thích của cô.
"Chị Tô Niệm, em có một dự án mới, quan trọng hơn tất cả các dự án game khác. Đây là sản phẩm độc quyền," Giang Thành nói, nét mặt cậu ấy nghiêm túc nhưng đôi mắt sáng rực niềm vui.
Cậu ấy mở một chiếc hộp nhung nhỏ, đặt trên một chiếc kệ sạch sẽ. Tô Niệm nghĩ đó là nhẫn, nhưng bên trong không phải trang sức, mà là một chiếc USB nhỏ, được thiết kế rất tinh xảo và có khắc tên cô.
"Đây là gì, Giang Thành?" Tô Niệm hỏi, tò mò và cảm thấy hồi hộp không rõ nguyên nhân.
"Đây là Máy Ghi Lại Mùi Hương Độc Quyền," Giang Thành giải thích. "Em đã dùng công nghệ cảm biến tốt nhất của mình để chế tạo. Nó có thể ghi lại bất kỳ mùi hương nào chị muốn. Nhưng em đã cài đặt sẵn một mùi hương, độc quyền cho em và chị."
Giang Thành cắm chiếc USB vào một máy khuếch tán mùi hương công suất nhỏ. Một mùi hương mới mẻ và ấm áp lan tỏa khắp căn phòng. Nó không phải Bạc Hà quá mạnh, hay Diên Vĩ quá lạnh lùng. Nó là sự kết hợp êm dịu của Hoa Hồng (sự lãng mạn), Gỗ Tuyết Tùng (tượng trưng cho sự bền vững, sự kỹ tính đã được xoa dịu) và một chút Hương Táo (tượng trưng cho niềm vui và sự sống động của anh). Mùi hương này rất dễ chịu và cân bằng.
"Mùi này... tuyệt vời," Tô Niệm nói, mắt cô sáng lên vì xúc động. "Nó rất cân bằng và yên bình. Cảm ơn anh, Giang Thành."
"Đây là Mùi Hương Của Tô Niệm," Giang Thành nói, anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ. "Em muốn ghi lại cảm xúc này. Nó là sự kết hợp của tình yêu và sự tin tưởng mà chúng ta đã xây dựng trong suốt thời gian qua. Nó là mùi hương của ngôi nhà mà chúng ta sẽ có."
Sau đó, Giang Thành nhẹ nhàng lấy chiếc USB đó ra, mở hộp nhung lần nữa, và lần này, anh đặt vào đó một chiếc nhẫn kim cương đơn giản và tinh tế, không hề cầu kỳ. Anh quỳ một chân xuống, ánh mắt chân thật và sáng rực hơn cả ánh đèn.
"Tô Niệm," cậu ấy gọi tên cô một cách trọn vẹn. "Em muốn hợp tác với anh mãi mãi không? Chúng ta hãy cùng nhau tạo ra công thức gia đình đầu tiên của mình. Hãy để sự kỹ tính của em chăm sóc cho sự vui vẻ của anh, và niềm vui của anh chiếu sáng sự bình yên của em."
Tô Niệm đã quên hết mọi sự lo lắng hay phân tích. Cô cảm thấy một niềm hạnh phúc thuần khiết và trọn vẹn. Cô biết, người đàn ông này đã hiểu cô hơn bất cứ ai.
"Vâng, em đồng ý, Giang Thành," cô đáp, nụ cười rạng rỡ như chính ánh sáng mà anh mang lại.
Sự va chạm giữa sự kỹ tính và sự vui vẻ đã kết thúc bằng một lời hứa lâu dài và ấm áp. Đây là khởi đầu của một dự án tình yêu vĩnh cửu.