Ngày thứ năm, ánh sáng sớm yếu ớt xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất rừng sâu. Lâm Thiên Ý thức dậy, tay chạm vào lửa tàn từ đêm qua. Cô nhìn Trình Hạo đang đứng cạnh bờ suối, ánh mắt anh dõi theo mọi chuyển động xung quanh, sắc bén như dao cạo.
“Ngày hôm nay, chúng ta sẽ đi xa hơn và tìm kiếm những dấu hiệu của vùng đất an toàn lâu dài,” Trình Hạo nói, giọng trầm và nghiêm túc.
Thiên Ý gật đầu, chuẩn bị balô nhỏ chứa các vật dụng sinh tồn. Cô cảm giác tim mình đập mạnh, vừa lo lắng vừa háo hức. Mỗi bước đi vào rừng sâu, cô càng nhận ra rằng thế giới này hoàn toàn khác xa những gì cô từng biết: dây leo quấn chặt, rễ cây to chằng chịt, và những tiếng động kỳ lạ từ các sinh vật chưa từng thấy.
“Nhớ kỹ những gì Diệp Lan dạy, luôn quan sát xung quanh và đừng chủ quan,” Trình Hạo nhắc nhở, mắt quét mọi hướng.
Thiên Ý bước đi thận trọng, vừa bực vừa thích thú. “Anh lúc nào cũng nghiêm trọng quá, nhưng được thôi, tôi sẽ chú ý.”
Đi thêm vài trăm mét, họ phát hiện một khu vực có dòng suối nhỏ chảy xiết, hai bên là những tảng đá lớn phủ rêu. Khi dừng chân lấy nước, Thiên Ý nhìn thấy những dấu chân kỳ lạ trên đất ẩm. Cô nhặt một cành cây và chỉ vào dấu chân: “Anh xem này, có vẻ như sinh vật này khác với con hôm trước.”
Trình Hạo cúi xuống, ánh mắt lạnh lùng soi kỹ từng dấu vết. “Đúng, nó lớn hơn và nguy hiểm hơn. Chúng ta phải cảnh giác tối đa.”
Bất ngờ, từ phía bụi rậm, một tiếng kêu chói tai vang lên. Một sinh vật kỳ lạ xuất hiện – thân hình giống rắn nhưng có cánh, lông phủ màu xanh lấp lánh. Sinh vật di chuyển cực nhanh, mắt đỏ rực, tỏ ra hung dữ. Thiên Ý giật mình, cơ thể căng như dây đàn: “Anh… anh định làm gì?”
Trình Hạo đứng chắn trước mặt cô, tay siết chắc cây gậy tạm dựng: “Cô đứng yên và lắng nghe tôi. Chúng ta phải phối hợp.”
Sinh vật lao tới với tốc độ khủng khiếp. Trình Hạo kéo Thiên Ý sang một tảng đá lớn, vừa tránh vừa tìm cách phản công. Cô cảm thấy tim đập mạnh, nhưng cố gắng bình tĩnh, nhớ lại những kỹ năng sinh tồn cơ bản và kiến thức mà Diệp Lan đã dạy.
“Chúng ta phải dùng địa hình để lợi thế,” Trình Hạo ra lệnh. “Cô ném cành cây này ra phía trước, tôi sẽ dẫn nó đi vòng quanh.”
Thiên Ý thực hiện đúng theo hướng dẫn, sinh vật bị đánh lạc hướng, lao vào một khe hẹp. Trình Hạo nhanh chóng ném đá làm nó hoảng sợ, sinh vật quay đi, biến mất trong rừng sâu. Thiên Ý thở phào, vừa mệt vừa hồi hộp: “Chúng ta sống sót rồi…”
Trình Hạo thở dài, đứng chắn phía trước cô, ánh mắt nghiêm nghị: “Đúng, nhưng đây chỉ là thử thách đầu tiên. Rừng sâu còn nhiều hiểm nguy hơn.”
Cả hai tiếp tục di chuyển, đi sâu vào rừng. Thiên Ý bắt đầu quan sát những loài thực vật kỳ lạ, động vật nhỏ, đồng thời dùng kiến thức y khoa để lọc nước, làm vật dụng sơ cứu tạm thời. Trình Hạo vừa quan sát vừa nhắc nhở, đôi khi nhìn cô với ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa… dịu dàng.
Đi thêm vài giờ, họ phát hiện một căn nhà gỗ cổ xưa, ẩn mình giữa rừng sâu. Khói bốc lên nhẹ, chứng tỏ có người sinh sống. Thiên Ý tò mò tiến lại gần, nhưng Trình Hạo kéo cô lại: “Chúng ta không biết bên trong có gì. Có thể là đồng minh, cũng có thể là nguy hiểm.”
Từ trong nhà, một giọng nói vang lên: “Ai đến đây?”
Một chàng trai trẻ bước ra, mặc trang phục lạ nhưng khuôn mặt sáng sủa. Anh cười nhẹ, đưa tay ra hiệu hòa hoãn: “Đừng sợ, tôi không làm hại các người.”
Thiên Ý thở phào: “Chúng tôi… chỉ tìm nơi nghỉ qua đêm.”
Chàng trai giới thiệu: “Tôi là Nguyên Thạc, sống gần đây. Nếu các người muốn, có thể nghỉ lại đây.”
Trình Hạo quan sát kỹ, vẫn cảnh giác: “Anh sống một mình ở đây sao? Có nguy hiểm không?”
Nguyên Thạc gật đầu: “Có, nhưng tôi đã quen. Muốn sống sót, phải biết quan sát và hợp tác.”
Thiên Ý nhanh chóng trò chuyện, hỏi về các loài thực vật, động vật và cách sinh tồn trong rừng sâu. Nguyên Thạc giải thích tỉ mỉ, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi được chia sẻ kiến thức.
“Cậu ấy… thông minh và nhanh nhạy,” Trình Hạo nghĩ, nhìn Thiên Ý chăm chú theo dõi. Anh thấy cô dường như thích thú với việc học hỏi, trái tim cô tràn đầy tò mò và năng lượng.
Buổi chiều, Nguyên Thạc dẫn họ tham quan khu vực xung quanh, chỉ ra những khu vực có quả ăn được, nguồn nước và dấu hiệu cảnh báo thú dữ. Thiên Ý chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng chi tiết.
“Ngày mai, chúng ta sẽ đi xa hơn nữa, tìm nơi trú ẩn lâu dài,” Nguyên Thạc nói. “Nhưng cần nhớ, rừng sâu đầy hiểm nguy. Một sai lầm sẽ trả giá đắt.”
Trình Hạo gật đầu: “Cô hiểu chứ? Phải luôn cảnh giác.”
Thiên Ý nhún vai, cười khẽ: “Đừng lo, tôi biết tự bảo vệ mình.”
Khi hoàng hôn buông xuống, họ dựng lều tạm gần căn nhà của Nguyên Thạc, nhóm lửa và chuẩn bị thức ăn. Thiên Ý và Trình Hạo ngồi cạnh nhau, lặng im quan sát ánh lửa. Cảm giác vừa bực vừa thích thú lại xuất hiện: cô vừa lo lắng vừa muốn dựa vào Trình Hạo.
“Anh… có bao giờ nghĩ chúng ta sẽ gặp thêm người giữa rừng này không?” cô hỏi, giọng run run.
Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm: “Không, nhưng bây giờ đã có. Quan trọng là chọn tin tưởng đúng người.”
Thiên Ý gật đầu, ánh mắt lấp lánh quyết tâm: dù khó khăn thế nào, cô cũng sẽ sống sót cùng Trình Hạo, khám phá bí ẩn rừng sâu, và học cách tin tưởng người khác.
Đêm rừng yên tĩnh, gió thổi qua, ánh trăng xuyên qua tán lá. Hai con người trái ngược, một lạnh lùng, một bướng bỉnh, ngồi cạnh nhau, âm thầm tin tưởng và dựa vào nhau. Một mối quan hệ vừa ghét vừa yêu, âm thầm hình thành giữa hiểm nguy rừng sâu.
Họ biết rằng ngày mai sẽ còn thử thách lớn hơn, buộc họ phải phối hợp tối đa, dựa vào nhau để sống sót, và từng bước xây dựng tình cảm sâu sắc, âm thầm nhưng mạnh mẽ.