MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Tàn Sau Vinh QuangChương 5

Ánh Sáng Tàn Sau Vinh Quang

Chương 5

483 từ · ~3 phút đọc

Sau giải đấu thiếu nhi, huấn luyện viên chính thức nhận Lý Vĩ làm học trò. Ông không chỉ dạy kỹ thuật, mà còn rèn luyện tinh thần, biến Lý Vĩ từ một cậu bé thành một vận động viên thực thụ. Người thầy nghiêm khắc ấy không bao giờ nở nụ cười, luôn yêu cầu sự hoàn hảo trong từng động tác. Ông bắt Lý Vĩ tập luyện từ sáng sớm đến tối muộn, không cho phép nghỉ ngơi, không chấp nhận sự yếu đuối. Đối với ông, tài năng chỉ là khởi đầu, còn thành công phải đến từ sự khổ luyện.

Lý Vĩ ban đầu sợ hãi, nhiều lần muốn bỏ cuộc. Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh mắt cha mẹ, Lý Vĩ lại cố gắng chịu đựng. Người thầy nghiêm khắc không bao giờ động viên bằng lời ngọt ngào, mà chỉ bằng những mệnh lệnh lạnh lùng. Thế nhưng, chính sự nghiêm khắc ấy đã rèn cho Lý Vĩ một ý chí sắt đá. Cậu học cách vượt qua nỗi đau, học cách kiên nhẫn, học cách không bao giờ bỏ cuộc. Dần dần, Lý Vĩ nhận ra rằng người thầy ấy không chỉ muốn tạo ra một vận động viên giỏi, mà muốn tạo ra một nhà vô địch.

Những buổi tập trở nên khắc nghiệt hơn. Lý Vĩ phải bơi hàng chục vòng liên tục, phải tập tạ để tăng sức mạnh, phải chạy bộ để rèn thể lực. Người thầy luôn đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng, không cho phép bất kỳ sự lơ là nào. Có những lúc Lý Vĩ kiệt sức, ngã gục bên hồ bơi, nhưng ông chỉ nói một câu: “Đứng dậy, tiếp tục.” Và Lý Vĩ lại đứng dậy, lại lao xuống nước, như một cỗ máy không biết mệt mỏi.

Dần dần, Lý Vĩ thay đổi. Cơ thể trở nên rắn chắc, động tác ngày càng hoàn hảo, tốc độ ngày càng nhanh. Người thầy nghiêm khắc bắt đầu hài lòng, thỉnh thoảng gật đầu, nhưng vẫn không bao giờ nở nụ cười. Lý Vĩ hiểu rằng đó là cách ông thể hiện sự công nhận. Trong lòng Lý Vĩ, vừa sợ hãi vừa kính trọng, vừa oán trách vừa biết ơn. Người thầy nghiêm khắc ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình của Lý Vĩ.

Thế nhưng, sự nghiêm khắc cũng mang theo một cái giá. Lý Vĩ mất đi tuổi thơ, mất đi những ngày vui chơi bên bạn bè. Mỗi ngày chỉ có hồ bơi, chỉ có những bài tập khắc nghiệt. Lý Vĩ bắt đầu cảm thấy mình như bị giam cầm trong một thế giới không lối thoát. Nhưng rồi, mỗi khi nghĩ đến giấc mơ lớn lao, nghĩ đến ánh mắt cha mẹ, Lý Vĩ lại tiếp tục bước đi, bởi cậu biết rằng con đường này không thể quay lại.