MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Tàn Sau Vinh QuangChương 7

Ánh Sáng Tàn Sau Vinh Quang

Chương 7

477 từ · ~3 phút đọc

Càng ngày, lịch tập luyện của Lý Vĩ càng dày đặc. Cậu không còn thời gian để vui chơi, không còn những buổi chiều thả mình bên dòng sông quê. Mỗi ngày chỉ có hồ bơi, những bài tập khắc nghiệt, những cuộc thi liên tiếp. Tuổi thơ của Lý Vĩ bị đánh cắp, thay vào đó là trách nhiệm, là kỳ vọng, là những giấc mơ lớn lao mà người lớn đặt lên vai. Bạn bè cùng lứa vẫn nô đùa, vẫn sống hồn nhiên, còn Lý Vĩ thì phải gồng mình trong những buổi tập dài dằng dặc.

Áp lực ấy khiến Lý Vĩ nhiều lần muốn bỏ cuộc. Có những đêm, cậu nằm trên giường, nước mắt rơi vì mệt mỏi, vì cảm giác bị giam cầm trong một thế giới không thuộc về mình. Người bạn đồng hành vẫn ở bên, động viên, nhưng không thể xóa đi nỗi cô đơn sâu thẳm. Cha mẹ thì luôn nhìn Lý Vĩ bằng ánh mắt kỳ vọng, không nhận ra rằng con trai đang mất dần tuổi thơ. Huấn luyện viên thì nghiêm khắc, coi sự yếu đuối là kẻ thù, không cho phép bất kỳ sự chùn bước nào.

Lý Vĩ bắt đầu cảm thấy mình như một cỗ máy. Mỗi ngày, thức dậy, tập luyện, ăn uống, ngủ nghỉ, rồi lại tập luyện. Không còn những trò chơi, không còn những tiếng cười vô tư. Áp lực tuổi trẻ đè nặng, khiến Lý Vĩ nhiều lần tự hỏi: “Mình bơi để làm gì?” Nhưng rồi, câu trả lời luôn hiện ra: để cha mẹ tự hào, để huấn luyện viên hài lòng, để xã hội ngưỡng mộ. Lý Vĩ không dám nghĩ đến bản thân, bởi bản thân dường như không còn quyền lựa chọn.

Người bạn đồng hành nhiều lần khuyên Lý Vĩ hãy tìm niềm vui trong từng buổi tập, hãy coi đó là trò chơi. Nhưng Lý Vĩ biết rằng trò chơi đã kết thúc từ lâu. Bơi lội không còn là niềm vui, mà là trách nhiệm. Áp lực ấy khiến Lý Vĩ trưởng thành nhanh hơn, nhưng cũng lấy đi sự hồn nhiên. Lý Vĩ không còn là một đứa trẻ, mà đã trở thành một vận động viên, một người phải gánh trên vai giấc mơ của cả gia đình.

Trong lòng Lý Vĩ, một nỗi buồn âm ỉ tồn tại. Cậu biết rằng mình đang đi trên con đường không thể quay lại. Áp lực tuổi trẻ đã biến Lý Vĩ thành một người khác, một người không còn biết đến sự tự do. Nhưng cậu vẫn bước đi, vẫn lao mình xuống làn nước, bởi đó là cách duy nhất để đáp lại ánh mắt kỳ vọng. Và thế là, tuổi thơ của Lý Vĩ trôi qua trong những buổi tập, trong những giấc mơ không thuộc về mình.