MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Tàn Sau Vinh QuangChương 9

Ánh Sáng Tàn Sau Vinh Quang

Chương 9

489 từ · ~3 phút đọc

Sau chiến thắng đầu đời ở giải đấu cấp tỉnh, Lý Vĩ bắt đầu được chú ý nhiều hơn. Báo chí gọi cậu là “ngôi sao mới nổi”, huấn luyện viên thì khẳng định rằng cậu có thể tiến xa hơn bất kỳ ai cùng lứa. Trong những buổi tối yên tĩnh, khi ngồi một mình bên bàn học, Lý Vĩ bắt đầu nghĩ đến những đấu trường lớn hơn, không chỉ là giải quốc gia mà còn là Olympic – nơi hội tụ những vận động viên giỏi nhất thế giới. Giấc mơ ấy ban đầu chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, nhưng rồi dần dần trở thành mục tiêu, một ngọn lửa cháy âm ỉ trong lòng.

Cha mẹ nghe huấn luyện viên nói về khả năng của con trai thì vô cùng tự hào. Người cha thường kể với hàng xóm rằng một ngày nào đó, con trai ông sẽ mang vinh quang về cho đất nước. Người mẹ thì lặng lẽ chuẩn bị từng bữa ăn, từng giấc ngủ, để con trai có đủ sức khỏe theo đuổi giấc mơ. Trong ánh mắt họ, Olympic không còn là điều xa vời, mà là một đích đến có thể chạm tới. Lý Vĩ cảm nhận được niềm tin ấy, và dù áp lực ngày càng lớn, cậu vẫn tự nhủ rằng mình phải cố gắng, phải bước đi đến cùng.

Huấn luyện viên bắt đầu thay đổi giáo án, đưa vào những bài tập khắc nghiệt hơn, những chiến lược dài hạn. Ông nói rằng nếu muốn đến Olympic, Lý Vĩ phải vượt qua mọi giới hạn, phải trở thành một cỗ máy hoàn hảo. Những ngày tập luyện trở nên nặng nề, nhưng Lý Vĩ không dám than vãn. Trong lòng cậu, giấc mơ Olympic vừa là động lực, vừa là gánh nặng. Nó khiến Lý Vĩ không thể dừng lại, không thể quay về tuổi thơ, bởi phía trước đã có một con đường được vạch sẵn.

Người bạn đồng hành vẫn ở bên, nhưng bắt đầu cảm thấy khoảng cách. Lý Vĩ tiến quá nhanh, còn người bạn thì dần bị bỏ lại phía sau. Dù vẫn cổ vũ, vẫn động viên, nhưng trong ánh mắt người bạn có chút buồn, chút hụt hẫng. Lý Vĩ nhận ra điều đó, nhưng không thể dừng lại. Giấc mơ Olympic quá lớn, quá rực rỡ, khiến Lý Vĩ không còn nhìn thấy gì khác.

Trong những đêm dài, Lý Vĩ nằm mơ thấy mình đứng trên bục vinh quang, quốc kỳ tung bay, khán đài reo hò. Giấc mơ ấy khiến Lý Vĩ vừa hạnh phúc vừa sợ hãi. Hạnh phúc vì đó là đỉnh cao, sợ hãi vì không biết liệu mình có đủ sức để đi đến cùng. Nhưng rồi, mỗi sáng, Lý Vĩ lại thức dậy, lại lao xuống hồ bơi, bởi giấc mơ Olympic đã trở thành kim chỉ nam, một ngọn lửa không