Sau sự cố xé thư, mối quan hệ giữa Lâm Xuyên và Thanh Thanh trở nên căng thẳng. Thanh Thanh im lặng, và sự im lặng của cô là hình phạt nặng nhất đối với Lâm Xuyên.
Sáng hôm sau, Lâm Xuyên đến trường sớm hơn mọi ngày. Anh đứng lấp ló ở cổng, tay cầm một chiếc bánh mì kẹp thịt. Đây là loại bánh mì duy nhất anh có thể mua được từ quán ăn sáng gần trường.
Khi Thanh Thanh bước vào, cô cố tình lướt qua anh, không nói một lời.
"Thanh Thanh, đợi đã!" Lâm Xuyên gọi, giọng anh nhỏ lại, không còn sự bướng bỉnh thường ngày.
Thanh Thanh dừng lại, nhưng không quay đầu.
Lâm Xuyên tiến đến, đặt chiếc bánh mì vào tay cô. Chiếc bánh mì còn ấm nóng, nhưng tay anh lại lạnh.
"Tớ... tớ xin lỗi," Lâm Xuyên lí nhí, giọng anh đầy sự hối lỗi vụng về. "Tớ không nên xé thư của cậu. Tớ... tớ chỉ là không muốn thấy cậu bị phân tâm. Chúng ta đã hứa sẽ cùng nhau phấn đấu, cậu không được bị mấy chuyện vớ vẩn này làm cho xao nhãng."
Thanh Thanh vẫn không nói gì, nhưng cô nắm chặt chiếc bánh mì.
"Thật ra..." Lâm Xuyên ngập ngừng, cúi gằm mặt. "Tớ thấy khó chịu. Cậu là người của tớ, là đồng đội quan trọng nhất của tớ. Tớ... không thích người khác tiếp cận cậu."
Lời thú nhận cuối cùng đã hoàn toàn phá vỡ sự kiểm soát của anh. Nó ngây thơ, chiếm hữu, và vô cùng chân thành.
Thanh Thanh quay lại, nhìn khuôn mặt hối lỗi của anh. Cô mỉm cười nhẹ nhàng.
"Tớ biết mà," Thanh Thanh nói. "Nhưng Lâm Xuyên, tớ không phải là vật phẩm của cậu. Chúng ta là đồng đội, tớ sẽ luôn tin tưởng cậu. Nhưng cậu cũng phải tin tưởng tớ, tớ sẽ không bao giờ quên mục tiêu chung của chúng ta."
Thanh Thanh cắn một miếng bánh mì. "Tớ chấp nhận lời xin lỗi của cậu. Nhưng lần sau, cậu phải nói chuyện với tớ trước. Đây là Điều khoản 3 (Giao tiếp công bằng) của chúng ta."
Lâm Xuyên ngẩng đầu lên, ánh mắt anh sáng rực. "Được! Tuyệt đối tuân thủ!"
Chiếc bánh mì kẹp thịt đơn giản đó trở thành cầu nối hàn gắn, và cũng là lời tuyên bố ngầm rằng, mối quan hệ của họ đã có thêm một điều khoản quan trọng: Sự tin tưởng và giao tiếp lãng mạn.