Mặc dù đã chuyển lên thành phố huyện, Lâm Xuyên và Thanh Thanh vẫn duy trì nếp sống giản dị. Mỗi tuần, họ đi xe buýt về thăm nhà ở làng Thanh Điền, rồi lại đạp xe lên thành phố vào Chủ nhật.
Để tiết kiệm chi phí, Lâm Xuyên đã sửa lại một chiếc xe đạp cũ kỹ, sơn màu xanh lam, và đó trở thành "Phương tiện Phấn đấu" của họ.
Mỗi chiều Chủ nhật, đoạn đường dài từ Thanh Điền lên thành phố đều được ghi dấu bằng hình ảnh quen thuộc: Lâm Xuyên đạp xe, còn Thanh Thanh ngồi phía sau, lưng cô tựa vào lưng anh, cả hai cùng mang theo những túi rau củ do mẹ chuẩn bị.
Lâm Xuyên luôn đạp xe chậm rãi, ổn định, như thể anh đang gánh vác không chỉ Thanh Thanh mà cả những gánh nặng vô hình của gia đình họ.
"Thanh Thanh, cậu có mệt không?" Lâm Xuyên hỏi, giọng anh hơi hổn hển vì đạp lên dốc.
"Không mệt, Lâm Xuyên," Thanh Thanh đáp, cô nhẹ nhàng đặt cằm lên vai anh. Cảm giác lưng anh rộng rãi, vững chãi mang lại cho cô sự an tâm tuyệt đối.
"Cậu nhìn về phía trước đi," Thanh Thanh nói. "Khi đạp xe, cậu không được nhìn xuống. Nếu cậu nhìn xuống, cậu sẽ thấy mệt mỏi. Hãy nhìn thẳng vào đích đến."
Lâm Xuyên cười lớn: "Đích đến của tớ là cổng trường, nơi có tương lai kiến trúc của cậu đang chờ. Tớ không bao giờ nhìn xuống đâu, tớ chỉ nhìn vào ánh sáng mà cậu mang lại thôi."
Tình yêu của họ được nuôi dưỡng trên chiếc xe đạp cũ, qua từng vòng quay chậm rãi, kiên định. Nó không cần lời nói hoa mỹ, chỉ cần sự đồng hành và sự tin tưởng tuyệt đối.
Sự đồng hành lặng thầm này còn được thể hiện trong học tập. Lâm Xuyên biết Thanh Thanh hay bị mất ngủ vì áp lực. Anh luôn đợi cho đến khi thấy đèn phòng cô tắt hẳn mới đi ngủ.
Thanh Thanh thì luôn giúp Lâm Xuyên lập thời khóa biểu chi tiết, đánh dấu những môn anh cần tập trung nhất. Cô không chỉ lo cho ước mơ của mình, mà còn dồn hết tâm huyết để chăm sóc cho ước mơ chung của cả hai.