MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Sẽ Là Lý Do Để Em Từ Chối Tất CảChương 11: Anh không muốn chơi với tôi

Anh Sẽ Là Lý Do Để Em Từ Chối Tất Cả

Chương 11: Anh không muốn chơi với tôi

888 từ · ~5 phút đọc

Tề Tần chẳng mấy để tâm đến vẻ lạnh nhạt của Ninh Vọng. Xuống đến tầng một, anh đã nhanh nhảu chạy về phía Ôn Tửu.

“Người đẹp!” — anh chào lớn, rồi thản nhiên ngồi ngay trước mặt cô:
“Hôm nay đồ uống miễn phí, cho chúng tôi mượn một bàn ăn cơm nhé, được không?”

Ôn Tửu thong thả xoay ly rượu trong tay, đôi mắt phượng cong cong long lanh như chứa cả hồ nước. Nghe anh nói, cô gật đầu qua loa:
“Tùy.”

Ăn cơm thôi mà, chẳng ảnh hưởng gì đến cô.

Được câu trả lời mong muốn, Tề Tần lập tức chạy đi vẫy tay gọi Giang Nghiễn Từ và Ninh Vọng sang.

“Quá mất mặt!” — Ninh Vọng thấp giọng chửi, khó chịu vô cùng.
Dù sao họ cũng là chủ quán, vậy mà ăn một bữa còn phải xin bàn của khách. Toàn do cái thằng lắm chuyện này gây họa!

Trái lại, Giang Nghiễn Từ trông như chẳng hề bận tâm. Anh chỉ thu lại ánh mắt, chậm rãi đi tới ngồi xuống bên cạnh.

Trong lúc chờ đồ ăn, Tề Tần lại bò hẳn lên sofa, mắt không rời Ôn Tửu đang chơi xúc xắc cùng đám người đến bắt chuyện.

Cô liên tiếp thắng, thỉnh thoảng mới thua đôi ván để đối phương được add WeChat. Đối diện, một gã đàn ông lắc ra “một–một–hai”, đắc ý nghĩ chắc chắn lần này sẽ thắng.

Nhưng khi Ôn Tửu mở nắp cốc, ba con một đồng loạt hiện ra, gã lập tức nghẹn họng.

Hắn cứng ngắc rồi vội vã lấp l**m:
“Ở đây, người chơi xúc xắc giỏi nhất… không phải chúng ta.”

Ôn Tửu nhướng mày: “Ý gì?”

“Cô mà thắng được người kia, tôi mới thật sự tâm phục khẩu phục.” Hắn chỉ về phía Giang Nghiễn Từ.

Ôn Tửu cười nhạt: “Tôi đâu cần anh phục.”

“Cởi áo. Rồi đi.”

Đám người xung quanh cười rộ lên, hắn nghẹn tức phải rút lui.

Chơi thêm vài ván, Ôn Tửu thấy chán, ném con xúc xắc xuống:
“Không chơi nữa.”

“Đừng mà, bọn tôi còn chưa tới lượt!” Hàng dài phía sau kêu ầm lên.

Cô chẳng buồn đáp, đứng dậy xoay người.

Tề Tần hoảng hốt, vội gọi:
“Khoan! Vừa nãy đề nghị của thằng kia cũng không tệ đâu. Thật đó, xúc xắc nhà tôi, Nghiễn ca là số một!”

Động tác rời đi của Ôn Tửu hơi chậm lại. Cô quay đầu, nhìn về phía người đàn ông đang cắm cúi nghịch điện thoại.

Phải nói, anh ta là kiểu dáng ngoài hợp mắt cô nhất từ trước đến nay.

Ánh đèn bar mờ ảo hắt xuống, hàng mi dài in bóng trên gương mặt, sống mũi cao thẳng, môi hồng nhạt tự nhiên, đẹp đến mức… quyến rũ khó tả.

Cảm giác lúc anh cúi đầu, toát lên sự điềm tĩnh trầm lặng khiến người ta muốn lại gần. Nhưng chỉ cần ngẩng lên, ánh mắt kia liền lộ rõ khí thế ngang tàng, ai nhìn cũng biết không dễ động vào.

Ôn Tửu mỉm cười, bước thẳng về phía anh.

Tiếng giày cao gót gõ lách tách trên sàn, vừa vặn lúc nhạc đổi đoạn, âm nhạc ngừng lại một nhịp, đến khi cô đứng trước mặt thì nhạc lại nổi lên.

Giang Nghiễn Từ đặt điện thoại xuống, ngả người ra sau, đôi chân dài vắt thoải mái, mắt sâu thẳm nhìn cô.

Trong tiếng nhạc ầm ĩ, Ôn Tửu hỏi thẳng:
“Chơi không?”

Anh khẽ cười, giọng trầm thấp: “Chơi gì?”

“Xúc xắc…” Ôn Tửu nhíu mày. Cả nãy giờ náo nhiệt vậy, chẳng lẽ anh ta không thấy? Có lẽ mải xem điện thoại thật.

Cô thoáng chán nản, đưa nụ cười khách sáo:
“Xin lỗi đã làm phiền.”

Nói rồi quay lưng đi.

“Chơi.”

Một chữ bật ra, trầm khàn, kìm nén. Giang Nghiễn Từ nhìn theo bóng lưng cô, tim như thắt lại.

Ôn Tửu nghe thấy, nhưng cố tình giả vờ không.

Tề Tần quýnh lên, lao ra chắn đường:
“Chơi! Chơi! Người đẹp, Nghiễn ca của tôi bảo chơi rồi!”

Hắn thắng gấp đến mức suýt ngã, cái chỏm tóc đỏ rung lắc khiến Ôn Tửu phì cười.

Cô cong môi: “Tôi không chơi với anh ta, chơi với anh thì sao?”

“Ha?!!!” Tề Tần chết lặng.

Ngay lập tức, một luồng khí lạnh phía sau khiến hắn run rẩy, vội xua tay lắp bắp:
“Không… không được. Tôi dở lắm. Cô, cô chơi với Nghiễn ca đi. Anh ấy siêu giỏi!”

Nói thì tâng bốc, nhưng ánh mắt thì tha thiết cầu xin.

Ôn Tửu thừa thông minh để hiểu ẩn ý: cậu này sợ mình chọc giận ông anh kia.

Cô nhíu mày: “Nhưng trông anh ta đâu có muốn chơi với tôi.”

“Không đời nào!” Tề Tần vội gạt đi: “Anh ấy chỉ giả vờ thôi, cô hiểu mà?”

“...”

Nghe xong, Ninh Vọng ở bên cạnh suýt sặc, âm thầm giơ ngón cái cho tên ngốc này.

Ôn Tửu bật cười, đôi mắt cong cong, quay lại nhìn Giang Nghiễn Từ. Quả nhiên, anh đang cố giữ vẻ mặt bình thản, nhưng vành tai đã hơi đỏ.

Nụ cười cô càng rạng rỡ, ngồi xuống đối diện, khẽ lắc chiếc cốc xúc xắc trong tay:
“Vậy… chơi thế nào?”

...