Nếu nói lúc đầu Mục Lăng còn khó chịu vì Ôn Tửu là người ngoài chen vào buổi tụ tập, thì giờ cô nàng lại bắt đầu thấy thích cô gái này.
Cô tự nhiên khoác tay Ôn Tửu:
“Nhà cô có anh trai hay em trai không?”
Câu hỏi đầy mập mờ này làm Ôn Tửu chớp mắt, chuẩn bị trả lời thì sau lưng vang lên một giọng nói lạnh lẽo:
“Đang nói gì vậy?”
Giọng quá lạnh, khiến Ôn Tửu nổi cả da gà.
Mục Lăng thì như bị nghẹn cổ, lập tức ngoảnh lại cười nịnh:
“Đâu có nói gì. Nhưng… tôi nói gì thì anh cũng phải quan tâm sao?”
Nói xong, cô buông tay Ôn Tửu, quay sang quấn lấy cánh tay người mới đến.
Ôn Tửu cúi mắt nhìn cánh tay trống không của mình, khẽ bật cười.
“Buông ra.” Tề Tố cúi đầu liếc qua, giọng không chút cảm tình.
Thấy cô không chịu buông, anh dứt khoát gạt tay cô ra, lạnh lùng cảnh cáo:
“Giữ khoảng cách.”
“Hứ…” Mục Lăng hừ một tiếng, tức giận giẫm mạnh lên chân anh:
“Tôi cố tình không giữ thì sao?”
Tề Tố chau mày, nhưng cũng chẳng làm gì được.
“Ôn Tửu.”
Nghe vậy, Ôn Tửu quay lại, thấy Giang Nghiễn Từ đang tựa vào xe địa hình, ngoắc tay với mình:
“Lại đây.”
“…”
Cảnh tượng này quả thật rất đẹp mắt, nhưng sao cô lại có cảm giác như bị gọi thú cưng vậy?
Ôn Tửu lẩm bẩm, thong thả bước đến.
Ánh mắt Giang Nghiễn Từ dõi theo đôi môi mấp máy của cô. Khi Ôn Tửu đứng gần, anh hỏi:
“Cô vừa nói gì?”
Ôn Tửu thoáng sững, thính giác của anh nhạy vậy sao?
Rõ ràng cô chỉ nghĩ trong đầu mà.
Thấy biểu cảm giãy giụa ấy, Giang Nghiễn Từ khẽ cong môi:
“Không phải nghe thấy, là tôi nhìn khẩu hình.”
Ôn Tửu: à, bảo sao.
Cô tìm một chỗ bên cạnh anh dựa vào, ngẩng đầu nhìn vệt nắng xuyên qua mây, chói mắt đến nhíu mi.
“Không có gì cả.”
Nếu để anh biết vừa rồi cô nghĩ gì, nhỡ đâu thật sự coi mình là “chó nhỏ” thì mất mặt chết!
Câu trả lời qua loa rõ rành, Giang Nghiễn Từ cũng không gặng thêm, chỉ hỏi:
“Xuống xe nghỉ một lúc, đỡ hơn chưa?”
“Đỡ rồi.” Ôn Tửu gật đầu.
Thực ra uống nước chanh mật ong rồi chợp mắt, cộng thêm hít gió trời, cảm giác choáng đã giảm hẳn.
Nghe vậy, khóe môi anh càng cong lên.
Hai người lặng im cùng ngẩng nhìn trời.
Ở xa, Mục Lăng bị Tề Tố chọc tức, mắt đỏ hoe chạy đi méc Tề Tần. Khi lướt qua họ, cô còn cố chạy nhanh như bị ma đuổi.
Ôn Tửu nhìn đôi chân ngắn nhỏ nhắn kia nhảy nhót, không kìm được bật cười.
Giang Nghiễn Từ bắt gặp nụ cười ấy, hỏi khẽ:
“Cô thích Mục Lăng à?”
Từ Tề Tần đến Mục Lăng, hình như cô đều dễ xiêu lòng trước những người sôi nổi, hoạt bát.
Ôn Tửu nhướng mày:
“Sao anh biết?”
“Nhìn là biết.”
“Đúng là con mắt tinh đời.”
Câu mang chút châm chọc, nhưng cô lại nói đầy nghiêm túc, khiến Giang Nghiễn Từ bật cười.
Ôn Tửu không nhìn anh, chỉ quan sát cảnh Tề Tần đang dỗ dành Mục Lăng:
“Vì… người tính cách như họ rất ấm áp.”
Cô nhớ lại quãng thời gian mới về nước, khác biệt ngôn ngữ khiến cô khó hòa nhập.
Ngại mở miệng, sợ bị cười chê.
Nhưng luôn có vài đứa trẻ kiên trì kéo cô vào chơi cùng.
Dù cô từ chối nhiều lần, chúng vẫn kiên nhẫn, thậm chí còn chậm rãi chờ cô nói xong, cùng luyện cho cô tốc độ nói chuyện.
Nhờ vậy, cô mới dần quen và hòa nhập.
Từ đó, những ai mang tính cách sôi nổi, ấm áp, cô đều tự nhiên có thiện cảm.
Ấm áp… Giang Nghiễn Từ thầm nhắc lại, trong lòng bất giác tự soi.
Với tính cách của mình, Ôn Tửu có thấy ấm áp không?
Câu trả lời dĩ nhiên là không.
Ở Cảng Thành, trừ vài người thân cận, hầu như ai cũng sợ anh.
Anh chưa bao giờ là kiểu người đem lại cảm giác “ấm áp”.
Gió thoảng qua, mấy người khác cũng lần lượt đến nơi, chuẩn bị lên đường.
Khi chia xe, Giang Nghiễn Từ hỏi:
“Cô có ngại đi cùng tôi không?”
“Đương nhiên không.”
Một cực phẩm như anh làm tài xế riêng, sao Ôn Tửu lại ngại chứ.
Anh nhẹ nhõm giải thích:
“Mục Lăng chắc chắn sẽ giành ghế phụ của Tề Tần, Tề Tố cũng đi theo. Xe đó mà nhét thêm chúng ta thì chật. Tôi chở cô bằng xe khác sẽ thoải mái hơn.”
Ôn Tửu gật đầu, nhưng vẫn thắc mắc:
“Mục Lăng với Tề Tần… chỉ là bạn thôi sao?”
“Không.”
Cô vừa ngồi vững vào ghế, anh đóng cửa xe, tiếp lời:
“Tề Tần và Mục Lăng có hôn ước.”
“Hả?” Ôn Tửu sửng sốt, “Thế còn Tề Tố…?”
“Mục Lăng thích Tề Tố.”
Một câu ngắn ngủn, nhưng như quả bom nổ tung trong đầu Ôn Tửu.
Quan hệ này… rắc rối hơn cô tưởng nhiều.
Giang Nghiễn Từ lái xe, thấy cô mấy lần định hỏi lại thôi, liền chủ động nói:
“Tề Tần chỉ coi Mục Lăng như em gái, chiều chuộng từ nhỏ. Còn Tề Tố là con riêng của cha Tề Tần, cùng cha khác mẹ.”
“Bảo sao tôi thấy mặt họ hơi giống.” Ôn Tửu gật gù, rồi hỏi tiếp:
“Thế Tề Tần biết Mục Lăng thích Tề Tố à?”
“Biết.”
Nếu không có Tề Tần chống lưng, với thân phận con riêng, Tề Tố chẳng có cơ hội xuất hiện bên Mục Lăng.
“Hiểu rồi.” Ôn Tửu rốt cuộc cũng xâu chuỗi rõ.
Không ngờ Tề Tần lại thoáng đến thế, chấp nhận vị hôn thê của mình theo đuổi em trai cùng cha khác mẹ.
Nếu đổi lại là cô, chắc chắn chẳng bao giờ chịu được.
Dù không yêu, cũng không cho phép ai đội mũ xanh trên đầu mình như vậy.