Ôn Tửu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đầu óc rối như tơ vò.
Không biết đã qua bao lâu, đống hỗn loạn trong đầu cuối cùng cũng gộp lại thành một sợi dây, khiến cô nhận ra một điều thật rõ ràng:
Giản Việt, từ nay sẽ không còn là Giản Việt của cô nữa.
Cô bật cười tự giễu, đặt điện thoại xuống, đứng dậy.
Chưa kịp bước đi, chiếc điện thoại bị ném sang một bên lại vang lên. Ôn Tửu tiện tay nghe máy, đầu bên kia lập tức truyền đến giọng nói tinh nghịch quen thuộc:
“Tiểu Tửu, buổi sáng tốt lành.”
“Ừ.” Cô hờ hững đáp, rồi hỏi thẳng: “Có chuyện gì?”
Nghe vậy, Cố Hiểu khẽ mím môi. Bình thường vốn chẳng ưa gì Giản Việt, nhưng giờ đây cô lại chẳng thấy vui vẻ gì.
Cô dò hỏi:
“Tớ đoán cậu vừa ngủ dậy, chắc chưa kịp xem diễn đàn trường đúng không?”
Ôn Tửu nhướng mày: “Chưa.”
“Vậy tớ gửi cậu thứ hot nhất hôm nay rồi, có muốn mở ra xem không?” Giọng Cố Hiểu cẩn trọng, xen chút thương xót.
Cố Hiểu là bạn cùng phòng của Ôn Tửu ở đại học, tình cảm luôn rất tốt. Cô thậm chí có thể coi là fan độc nhất của Ôn Tửu, vì thế từ khi biết chuyện tình cảm của bạn, cô chưa từng có cái nhìn tốt về Giản Việt.
Vậy mà lúc này, giọng điệu của cô đầy lo lắng. Ôn Tửu chẳng cần đoán cũng biết đó là tin gì.
Cô mở khung chat với Cố Hiểu, nhưng bàn tay lại không nỡ ấn vào tấm ảnh được gửi tới.
Dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần, trái tim cô vẫn nhói buốt khi mở ra.
Trong ảnh, Giản Việt quen thuộc đang ôm chặt một người khác giữa trời mưa. Gương mặt anh dịu dàng, sủng nịnh, giống hệt bao lần từng dành cho cô.
Ôn Tửu hít mạnh, vụng về lau đi nước mắt, rồi mới đáp lại Cố Hiểu:
“Tớ không sao. Để khi khác rảnh mình gặp nhau nhé.”
Nghe rõ giọng nghẹn ngào, nhưng Cố Hiểu khéo léo không hỏi thêm, chỉ nhẹ giọng an ủi:
“Có tớ ở đây. Cần gì thì tìm tớ bất cứ lúc nào.”
“Ừ.” Ôn Tửu khẽ cười, nhưng nụ cười đó đắng nghét.
Cúp máy, cô mở lại khung chat với Giản Việt, gửi một dòng tin vắn gọn:
【Một tiếng nữa, gặp ở đây.】
Nếu đã quyết định chia tay, thì phải nói rõ ràng, dứt khoát.
Bệnh viện.
Giản Việt đã thức trắng đêm trông Lâm An Lan. Anh xoa thái dương, nhìn bầu trời sáng dần ngoài cửa sổ, trong lòng dấy lên cảm giác bất an khó hiểu.
Điện thoại bất ngờ reo. Vừa nhấc máy, giọng Lộc Minh như pháo nổ vào tai:
“Giản Việt, mày đúng là đồ khốn!”
Giản Việt ngẩn ra, chưa kịp hỏi, đã bị Lộc Minh mắng xối xả:
“Ôn Tửu tốt thế mà mày không biết trân trọng, lại còn dính dáng đến người khác! Não mày chứa toàn rác à?”
“Cô ấy có lỗi gì với mày, mà mày nỡ làm tổn thương cô ấy như thế?”
Giản Việt bàng hoàng, nhưng nhanh chóng nắm bắt được trọng điểm. Tim anh chùng xuống:
“Có ý gì? Nói rõ đi!”
“Được thôi.” Lộc Minh gằn giọng:
“Mày đang ở đâu?”
Giản Việt định nói, nhưng chợt nhớ mình vẫn đang ở bệnh viện với Lâm An Lan, lời nói đến miệng lại nghẹn lại.
Lộc Minh như biết thừa, càng giận:
“Còn ở bệnh viện với con nhỏ đó đúng không? Mày có biết ảnh và clip của hai người đã tràn lan khắp diễn đàn trường chưa?”
Ầm!
Đầu Giản Việt như có tiếng nổ. Anh lúc này mới nhớ, đã hứa với Ôn Tửu sẽ đi đón cô.
Nhưng sau khi đưa Lâm An Lan vào viện, anh lại… quên mất.
Vậy còn A Tửu? Cô có chờ mình cả đêm trong tiệm bánh? Có bị mắc mưa không? Hay ai đó đã đưa cô về rồi?
Quan trọng nhất — cô có nhìn thấy những tấm ảnh kia chưa? Cô sẽ nghĩ gì?
Anh luống cuống cúp máy, mở điện thoại, hiện lên hàng loạt cuộc gọi nhỡ — hầu hết đều từ Ôn Tửu.
Tim anh siết chặt.
Anh vội vàng mở khung chat, thấy tin nhắn hẹn gặp. Đang chuẩn bị gọi lại giải thích, tay anh lại bị níu chặt.
“Anh Việt…” Lâm An Lan đỏ mắt, rõ ràng cũng nghe thấy cuộc gọi vừa rồi.
Nhưng cô nghĩ: thích một người có gì sai? Dù có dùng chút thủ đoạn, cũng chẳng hề gì!
Cô cầu khẩn:
“Đừng đi. Đừng bỏ em một mình trong viện.”
“An Lan, đừng làm loạn.” Giản Việt lắc đầu, giọng khàn run.
Nói thì dịu dàng, nhưng tay anh không chút do dự gỡ bỏ bàn tay đang bám chặt lấy mình:
“Có y tá chăm sóc, em ngoan ngoãn nghỉ ngơi.”
Nói xong, anh quay người đi.
Nhưng Lâm An Lan lập tức chạy theo, vấp phải ghế, ngã xuống sàn.
Bước chân Giản Việt khựng lại.
“Anh Việt… em đau quá, đừng đi mà! Đừng bỏ em một mình, em sợ lắm… mẹ em cũng mất trong bệnh viện… em không chịu nổi đâu…”
Tiếng khóc nức nở đầy tuyệt vọng khiến lòng anh dao động. Nhưng lý trí nhắc nhở anh, nếu không đến chỗ hẹn, Ôn Tửu sẽ rất giận.
Nhưng rồi anh lại nghĩ — A Tửu yêu anh đến thế, năm mười tám tuổi còn xông vào biển lửa cứu anh. Sao cô có thể bỏ anh chỉ vì chuyện này?
Không, cô sẽ không làm vậy.
Thời gian trôi đi.
Ôn Tửu nhìn chiếc ghế trống trước mặt.
Mười phút, rồi thêm mười phút nữa. Một tiếng trôi qua, anh vẫn không đến.
Thất vọng ư?
Có lẽ. Nhưng cũng chẳng quá bất ngờ.
Vốn dĩ, đây chỉ là một câu hỏi mà cô đã biết sẵn đáp án.
Đã định nói chia tay trước mặt nhau, nhưng đến cả cơ hội kết thúc cho trọn vẹn cũng không còn.
Cô đeo kính râm, cúi đầu, đăng một dòng status:
【Single and happy.】
Kèm theo là tấm ảnh nụ cười kiêu sa, rạng rỡ của cô.
Chỉ vài phút sau, diễn đàn Đại học Kinh Đô lại bùng nổ.
Có người chụp màn hình đăng lại:
【Độc thân vui vẻ.】
Bên dưới là ảnh Ôn Tửu cười rực rỡ.
Bình luận sôi nổi:
“Aaaaaa, nữ thần của tôi cuối cùng đã độc thân trở lại! Nhan sắc này tôi xin quỳ!”
“Gia đình ơi, nữ thần lại thuộc về chúng ta rồi!”
“Chị ơi, đừng bó buộc giới tính nữa, vì chị em có thể cong!”
“Vợ tôi quá đẹp, xin lỗi mọi người nhé.”
“Có ai tưới nước tỉnh giùm tên khốn kia chưa?”
“Không có thì tôi cho mượn!”
“Thật sự không hiểu, với nhan sắc thế này, sao Ôn học tỷ lại bị cắm sừng?”
“Chuẩn, tuy lời này dễ gây war, nhưng thật ra nữ thần sắc sảo quá, mấy tên đầu óc heo không cảm nhận nổi.”
“Đừng tâng bốc quá, chẳng phải Lâm An Lan cũng là hoa khôi trường sao? Con gái nên dịu dàng nhỏ nhắn, loại hồ ly tinh thế này chỉ hợp làm trò tiêu khiển.”
“Đẹp thì đẹp, nhưng nhân cách thì sao? Đường đường là hoa khôi, lại đi làm tiểu tam? Thế mà cũng xứng mang danh sinh viên trường ta sao?”