“Quý bà, quý ông thân mến, xin chào buổi chiều. Bây giờ là 16:20, máy bay của chúng ta sắp hạ cánh xuống sân bay quốc tế Cảng Thành. Nhiệt độ mặt đất hiện tại là…”
Tiếng phát thanh vang lên, lần lượt bằng tiếng phổ thông, tiếng Quảng và tiếng Anh.
Ôn Tửu xoay lưng giãn cơ sau mấy tiếng ngồi lâu, rồi đeo kính râm rời khỏi khoang.
Vừa bước xuống, cô đã cảm nhận được không khí khác hẳn Bắc thành — gió thổi mang theo mùi mặn của biển.
Cô từ chối sự hộ tống của tiếp viên, một mình đi thẳng ra cổng.
Vì không đi lối VIP, hành lang khá đông đúc. Nhưng Ôn Tửu không thấy khó chịu. Ngược lại, đôi khi sự náo nhiệt này lại đem đến cảm giác dễ chịu.
Bất chợt, phía trước vang lên tiếng xôn xao, rồi một tiếng hét thất thanh.
Không khí náo động. Ôn Tửu khẽ kéo kính râm xuống, nhìn lên.
Một cô gái tầm hai mươi tuổi ôm ngực, đôi mắt hoảng loạn ngấn lệ. Đối diện là một người đàn ông mặc vest, tay xách cặp công văn, vẻ ngoài chững chạc khoảng ba mươi.
Trước ánh mắt mọi người, hắn mỉm cười nhã nhặn:
“Xin lỗi, chỗ đông người vô tình va phải cô này thôi. Không ngờ phản ứng của cô ấy lớn như vậy, thật xin lỗi vì đã làm phiền.”
Hai chữ “cô này” hắn cố ý nhấn mạnh, khiến xung quanh bắt đầu bàn tán.
Nhưng với thái độ lịch sự, người qua lại cũng tặc lưỡi cho qua, nghĩ chỉ là hiểu lầm.
Cô gái bị hắn va chạm thì bật khóc ấm ức:
“Không phải lần đầu! Trên máy bay anh ta đã cố tình động chạm rồi!”
“Anh ta cố ý, anh ta là đồ b**n th**!”
Người đàn ông nghe vậy, cười khẩy, giọng đầy mỉa mai:
“Cô bé, lời không thể nói bừa. Tôi thế này, loại phụ nữ nào chưa gặp? Chỉ riêng cô…”
Ánh mắt hắn dơ bẩn lướt dọc cơ thể cô gái, dừng lại trên gương mặt đỏ bừng.
“Ăn mặc thế này, là tôi có ý đồ xấu, hay chính cô cố tình quyến rũ tôi? Trên máy bay, cô còn bóng gió xin số của tôi, chỉ là bị tôi từ chối thôi. Không ngờ nhìn thì thanh thuần, lại giở trò trả thù thấp kém như vậy. Đúng là thế gian suy đồi!”
Câu cuối hắn còn nói bằng tiếng Quảng, nhưng ai nấy đều hiểu.
Cô gái run rẩy, nhớ lại lúc ngồi trên máy bay bị hắn nhiều lần cố tình “ngả người” vào, cuối cùng phải đổi chỗ. Không ngờ xuống sân bay rồi hắn vẫn chưa tha.
Giờ đây, hắn không chỉ sàm sỡ, còn trơ trẽn bôi nhọ.
Cô nghẹn ngào:
“Anh vu khống! Trên máy bay tiếp viên đều thấy, chính anh quấy rối tôi nên tôi mới đổi chỗ. Anh sao lại vô liêm sỉ đến mức này?”
Tiếng phản kháng của cô non nớt, mang theo tiếng nức nở, yếu ớt không đủ khiến người khác đứng ra bênh vực.
Ôn Tửu giơ điện thoại, chụp một bức ảnh gửi cho nhân viên sân bay, rồi bước thẳng tới.
Người đàn ông vẫn tự tin, thậm chí cười cợt:
“Cô bé, cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói bừa. Cô muốn số liên lạc của tôi? Tôi có thể cho. Nhưng loại con gái thích trèo cao, thấy đàn ông thành đạt là nhào vào… tôi không thể thích được đâu.”
Bỗng một giọng nữ trong trẻo nhưng đanh thép vang lên, cắt ngang:
“Cái hình xăm con nòng nọc trên người ông chắc để khoe ông là… ếch hả?”
Mọi người ngạc nhiên, quay lại nhìn.
Ôn Tửu tháo kính râm, tiến ra đứng chắn trước cô gái nhỏ.
Người đàn ông nheo mắt khó chịu, nhưng khi thấy chỉ là một cô gái trẻ thì lại khinh thường:
“Cô bé, tốt nhất đừng xen vào.”
Ôn Tửu trao kính cho cô gái. Cô gái ngẩn ngơ, vô thức nhận lấy.
Không quay đầu lại, Ôn Tửu nhếch môi, dùng chính ánh mắt khinh miệt mà hắn từng nhìn người khác, quét từ đầu đến chân rồi cười nhạt:
“Chú à, có gương thì soi lại đi. Bộ dạng này, con gái có mù đi ngang qua cũng phải mất ngủ ba đêm vì ác mộng. Còn dám nói người ta để ý đến chú? Người ta trẻ đẹp, còn chú cùng lắm cũng chỉ là đống bùn thối, có gì hấp dẫn chứ?”
“Tôi không hấp dẫn à?” Gã lắp bắp, rồi gượng gạo:
“Tôi mặc toàn đồ hiệu, cô ta nhìn thấy dòm ngó là bình thường thôi. Giờ con gái ai cũng thực dụng.”
Ôn Tửu cười lạnh:
“Cô ấy ăn mặc thế kia là quyến rũ ông? Thế chó ngoài đường để lại bãi cứt cũng là để mời ông nếm thử chắc?”
“Cô…!!!”
Hắn nghẹn lời. Đám đông bắt đầu bật cười, ánh mắt châm biếm đổ dồn về phía gã.
Gã co rúm người, nhưng vẫn cứng giọng:
“Cô nhóc, đây là Cảng Thành, không phải trong nước. Cẩn thận một chút, đừng lo chuyện bao đồng, kẻo…”
“Không thì sao?” Ôn Tửu lạnh lùng cắt ngang.
“Tôi đứng đây, ông có giỏi thì giết tôi đi. Không thì xin lỗi rồi cút.”
Bị chọc giận, hắn gào lên:
“Xin lỗi cái con mẹ cô! Con đàn bà nhiều chuyện! Cùng loại rác rưởi với nhau cả thôi!”
Hắn giơ ngón tay, chỉ thẳng vào trán cô, còn làm động tác định ra tay:
“Tôi không xin lỗi, cô làm gì được? Đánh chết tôi à?”
Mắt Ôn Tửu lóe lạnh. Cô vốn định không động thủ, nhưng cuối cùng vẫn tung chân.
“Á—!”
Tiếng hét thảm vang lên, gã ôm bụng ngã quỵ, câm bặt.
Ôn Tửu chưa dừng lại, đi vòng ra sau, đá mạnh vào hõm đầu gối hắn.
“Rầm!”
Gã khuỵu xuống đất, đau đến mồ hôi vã ra.
“Con đàn bà chết tiệt!” Hắn nghiến răng, muốn đứng dậy.
Nhưng đúng lúc ấy, lực lượng an ninh sân bay nhận được báo cáo, lao tới vây quanh.
“Thưa ngài, ông định làm gì vậy?”