MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Sẽ Là Lý Do Để Em Từ Chối Tất CảChương 8: Chuyện cũ

Anh Sẽ Là Lý Do Để Em Từ Chối Tất Cả

Chương 8: Chuyện cũ

1,119 từ · ~6 phút đọc

Trước khi lên máy bay, Ôn Tửu đã nhắn cho cha mẹ là mình sẽ sang Cảng Thành, nên hai người đều biết.

Nằm ngửa trên giường khách sạn, cô lười biếng nói:
“Con vừa đến nơi, đang ở khách sạn. Ba mẹ ơi, con mệt quá~ nhớ ba mẹ rồi.”

Ôn Thịnh ôm eo vợ, gương mặt mệt mỏi không hề có chút khó chịu vì bị quấy rầy, ngược lại đầy lo lắng:
“Hay là ba mẹ bàn giao công việc xong, ngày mai về nước ở cạnh con nhé?”

Ôn Tửu vốn được cả nhà cưng chiều từ nhỏ, nhưng tính cách lại kiên cường, độc lập. Nếu không thật sự uất ức, cô sẽ chẳng nũng nịu như thế.

“Mẹ thấy ý kiến đó rất ổn.” Mộc Hoàn phụ họa, nói xong còn hôn gió qua điện thoại, dịu dàng dỗ dành:
“Bảo bối, có chuyện gì phải nói với ba mẹ. Chỉ cần còn có chúng ta, chẳng ai dám bắt nạt con. Ba mẹ vất vả như vậy, chính là để con luôn có chỗ dựa. Miễn là không phạm pháp, con muốn làm gì, muốn yêu ai, ba mẹ đều ủng hộ.”

“Không yêu cũng chẳng sao.” Ôn Thịnh yếu ớt chen vào:
“Ba nuôi con cả đời.”

Ngày xưa, nếu không vì cha Giản Việt có tiếng tốt ở Kinh thị, Ôn Thịnh tuyệt đối sẽ không đồng ý chuyện hai đứa yêu nhau. Người cha ấy cả đời chỉ yêu một mình vợ. Đáng tiếc, Giản Việt lại chẳng thừa hưởng được chút nào.

Ôn Tửu nghe vài câu là hiểu — ba mẹ đã biết chuyện Giản Việt phản bội. Nhưng cô chẳng muốn nhắc lại, chỉ cố ý tỏ ra thoải mái:
“Con vẫn sẽ yêu đương chứ. Con đâu có ngốc, chẳng lẽ vì một lần thất bại mà sợ yêu cả đời sao?”

Hơn nữa, trên đời trai đẹp nhiều như vậy, sao có thể không rung động.

Ngày trước cô không để ý đến người khác vì đã có Giản Việt. Giờ tình cảm đã hết, danh phận không còn, vậy cô chẳng việc gì không tận hưởng cuộc sống độc thân.

Người ta có thể nói cô vô tình hay phóng khoáng cũng được, miễn sao cô thấy vui.

“Con nói đúng.” Mộc Hoàn cười: “Con gái mẹ điều kiện thế này, đâu thiếu đàn ông tốt.”

“Đúng đúng.” Ôn Tửu gật đầu như gà mổ thóc, vừa tám chuyện với ba mẹ vừa lim dim ngủ lúc nào không hay.

Nghe hơi thở con gái dần đều đặn, Ôn Thịnh lặng lẽ tắt micro, cúi xuống hôn lên trán vợ:
“Hôm nay cứ để máy vậy đi, chờ nó tỉnh rồi tự ngắt.”

“Ừ.” Mộc Hoàn nãy giờ vẫn cau mày vì chuyện Giản Việt, lúc này cũng dần giãn ra. Bà thở dài:
“Chuyển tài sản về trong nước nhanh thêm chút nữa đi. Em muốn sớm trở về ở cạnh con bé.”

Tập đoàn nhà họ Ôn quá lớn, chuyện dời tài sản không thể ngày một ngày hai. Ôn Thịnh đã bắt đầu từ khi con gái về nước học đại học, nhưng bị nhiều thế lực ngáng đường, đến giờ mới chuyển được một nửa.

Nếu đã vậy, đành mạnh tay hơn. Ông cũng chẳng ngại ép những kẻ đó đến đường cùng — bởi nhánh của Ôn Hành Duật sẽ ở lại nước ngoài, có người trấn giữ, những kẻ kia cũng không dám làm quá.

Sát khí lóe lên trong mắt, nhưng khi cúi nhìn vợ yêu từ thuở thanh mai trúc mã, ánh mắt Ôn Thịnh lại dịu dàng hẳn.

“Ngủ đi.”

“Ừ.” Mộc Hoàn nép vào lòng chồng, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.


Sáng hôm sau.

Ôn Tửu ngủ thẳng đến trưa, mở mắt ra thấy điện thoại vẫn đang nối máy, trong lòng chợt ấm áp.

“Ma ma, ba bi.” Cách gọi của cô luôn thoải mái, chẳng theo quy củ nào.

Nghe giọng con gái còn ngái ngủ, Ôn Thịnh đang ở văn phòng liền phất tay cho nhân viên ra ngoài, dịu giọng:
“Bảo bối, dậy rồi à?”

“Vâng.” Ôn Tửu vén rèm cửa, gió biển thổi vào, sóng dập dềnh ngoài khơi. Cô mở cửa kính, vươn vai, lười biếng hỏi:
“Ba đang ở công ty hả?”

“Đúng rồi. Mẹ con thì đang chọn trang sức cho con. Tối nay sẽ gửi người mang sang. Muốn đưa về Kinh thị hay Cảng Thành?”

“Cảng Thành đi. Con đã nói với anh cả rồi, dạo này con sẽ ở đây.”

“Được. Vậy lát nữa con gửi địa chỉ, ba cho người mang đến.”

“Ok la~” Ôn Tửu cười, cúi xuống ngửi quần áo trên người, cau mày:
“Con đi tắm cái đã, người bắt đầu có mùi rồi.”

“Ừ, nhớ đừng tắt chuông. Có gì cứ gọi về. Nhớ, ba mẹ yêu con mãi.”

“Con cũng yêu ba mẹ.” Ôn Tửu làm động tác “chu” liên tục vào điện thoại:
“Moah moah, cảm ơn ba, con cúp đây, bye bye~”

Vừa ngắt máy, màn hình lại nhấp nháy số lạ.

Ôn Tửu nhíu mày. Dù chưa lưu, nhưng cô chẳng cần đoán cũng biết là ai.

Ngón tay lướt một cái. Lúc bên kia tưởng rằng cô sẽ lại không bắt, thì giọng nói khản đặc của Giản Việt truyền tới:
“…A Tửu.”

Mới chưa đầy một ngày, anh đã râu ria xộc xệch, mắt đỏ quầng, cả người tiều tụy hệt như bị rút cạn sức sống.

Ôn Tửu không thấy. Mà có thấy cũng chẳng quan tâm.

Cô bật cười nhạt:
“Giản thiếu gia, anh không mệt à?”

Gần cả trăm cuộc gọi nhỡ, đến mức suýt làm treo máy.

“Em ở đâu? Anh đến tìm em. Có chuyện gì chúng ta gặp mặt nói rõ được không?” Giản Việt vội vàng, cố làm dịu giọng, như sợ làm cô nổi nóng.

Cái điệu bộ cẩn trọng ấy, Ôn Tửu bỗng nhớ tới một đoạn quá khứ.

Ngày cô liều mạng cứu anh khỏi đám cháy, tay bị bỏng nặng phải nằm viện nửa tháng. Vì mặc cảm với vết thương, lại chẳng thể tắm rửa, cô từ chối gặp bất kỳ ai.

Khi ấy, Giản Việt cũng đứng ngoài cửa, dùng chính giọng điệu thấp thỏm này để nói chuyện với cô.

Anh gửi từng tấm ảnh lễ tốt nghiệp, từng khoảnh khắc cô bỏ lỡ, rồi qua khe cửa kể cho cô nghe mọi chuyện.

Nói đến chỗ vui, cả trong phòng lẫn ngoài hành lang đều vang lên tiếng cười của hai người.

Đến khi lòng tự ti được xoa dịu, cô mới mở cửa gặp anh.

Và khi đó, Giản Việt đã vui mừng đến thế nào nhỉ…