Lê Ngọc luôn tự hào về sự kiểm soát tuyệt đối của mình đối với cuộc sống, đặc biệt là buổi sáng. Mọi thứ phải tuân theo lịch trình: sáu giờ, yoga nhẹ; bảy giờ, cà phê Ethiopia và duyệt tin tức; tám giờ, chuẩn bị cho cuộc họp quan trọng. Nhưng vào đúng bảy giờ mười lăm phút sáng nay, một tiếng "bụp" khô khốc vang lên từ phía phòng giặt đã nghiền nát sự hoàn hảo đó.
Theo sau tiếng nổ nhỏ là âm thanh của nước xối xả kinh hoàng, như thể một thác nước nhỏ đang hình thành ngay trong căn hộ áp mái sang trọng của cô. Ngọc hốt hoảng lao đến, chiếc váy ngủ lụa màu kem mềm mại bay nhẹ sau lưng. Cảnh tượng trước mắt khiến cô đứng hình: nước đã ngập lên mắt cá chân, đang lan nhanh ra sàn gỗ quý.
"Chết tiệt!" Cô rủa thầm, giọng nói cao hơn bình thường một tông.
Ngọc lập tức rút điện thoại, tìm kiếm dịch vụ sửa chữa khẩn cấp. Mặc kệ chiếc váy ngủ đã bị ẩm ở gấu, cô đứng giữa làn nước lạnh lẽo, tay nhấn số một cách dứt khoát. Người trực tổng đài hứa hẹn sẽ cử thợ đến ngay, nhưng Ngọc, với kinh nghiệm làm việc với các dịch vụ chậm chạp ở thành phố này, không tin tưởng lắm. Cô nghĩ ít nhất phải mất một tiếng.
Vậy mà, chỉ mười lăm phút sau, tiếng chuông cửa đã vang lên.
Ngọc mở cửa. Cô ngạc nhiên. Đứng trước mặt cô là một chàng trai trẻ. Anh ta cao ráo, vai rộng một cách đáng chú ý, mặc chiếc áo thun đồng phục màu xanh đậm, bó vừa vặn, với logo công ty in trên ngực. Tay anh xách hộp dụng cụ nặng trịch. Khuôn mặt anh còn khá trẻ, làn da rám nắng khỏe mạnh, tóc cắt ngắn gọn gàng. Dù đang đối diện với một tình huống khẩn cấp, đôi mắt anh vẫn giữ được sự bình tĩnh, tập trung hiếm thấy.
"Tôi là Trần Hùng, thợ sửa ống nước của dịch vụ. Cô Lê Ngọc phải không ạ? Tôi nhận được tin báo về ống nước vỡ khẩn cấp." Giọng anh trầm ấm, hơi khàn, hoàn toàn khác với hình dung của cô về một thợ sửa chữa lớn tuổi, uể oải.
"Vâng, đúng là tôi. Anh vào đi, nhanh lên!" Ngọc vội vàng lùi lại, tay ôm nhẹ lấy ngực. Trong khoảnh khắc ấy, cô mới ý thức được mình đang mặc gì. Chiếc váy lụa mỏng dính nước đã ôm sát vào cơ thể cô, lộ ra những đường cong không mấy kín đáo.
Hùng không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô lâu hơn một chút trước khi chuyên nghiệp cúi đầu: "Xin lỗi, tôi sẽ làm việc ngay."
Anh đặt hộp dụng cụ xuống và bước nhanh về phía phòng giặt. Ngọc theo sát phía sau.
Nguồn nước chính đã bị khóa, nhưng việc xử lý vẫn rất phức tạp. Hùng quỳ xuống cạnh chiếc máy giặt, gần như hoàn toàn tập trung vào các đường ống rối rắm. Chiếc áo thun đồng phục bị kéo căng trên vòng lưng rộng của anh, thỉnh thoảng hơi nâng lên để lộ một chút làn da rám nắng ở eo khi anh vươn người.
Ngọc đứng cạnh, cảm thấy vô cùng lúng túng. Cô là người luôn kiểm soát mọi cuộc gặp gỡ, nhưng bây giờ, cô lại phải đứng nhìn một người đàn ông lạ mặt, trẻ hơn mình, đang cật lực làm việc trong căn phòng riêng tư, trong khi cô gần như khoác lên người một bộ đồ lót hợp pháp.
"Cô có thể giữ đèn pin giúp tôi được không?" Hùng hỏi, không quay đầu lại.
"Được."
Ngọc cầm chiếc đèn pin lớn mà Hùng đưa, cố gắng chiếu sáng vào khu vực ống nước bị vỡ, vốn nằm sâu dưới bồn rửa. Để có thể làm việc hiệu quả, cô buộc phải khom người xuống, cơ thể nghiêng sát vào vai Hùng. Hơi thở nóng ấm và mùi mồ hôi trộn lẫn mùi dầu máy khỏe khoắn từ người anh ập vào khứu giác cô, một sự tương phản hoàn toàn với mùi nước hoa Pháp đắt tiền mà cô thường dùng.
Trong khoảnh khắc Hùng cần một chiếc cờ lê, anh đưa tay ra sau mà không nhìn. Ngọc cố gắng đưa chiếc cờ lê, nhưng vì tay còn đang cầm đèn, cô vô tình để tay mình trượt nhẹ trên bắp tay trần của anh. Cảm giác cơ bắp rắn chắc dưới da, căng lên vì công việc, khiến Ngọc giật mình rụt tay lại.
"Xin lỗi," cô nói khẽ, mặt nóng bừng.
"Không sao," Hùng đáp lại bằng một giọng trầm khàn, không quay đầu. Nhưng động tác của anh khựng lại trong một phần giây, đủ để Ngọc cảm nhận thấy một sự thay đổi nhỏ trong nhịp điệu làm việc của anh.
Anh tiếp tục sửa chữa. Ngọc vẫn giữ đèn. Lúc này, khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy một gang tay. Chiếc váy lụa của cô, hơi ướt, dường như trở nên mềm mại và gợi cảm hơn bao giờ hết dưới ánh đèn pin. Cô chủ nhà cảm nhận rõ sự hấp dẫn bản năng từ người đàn ông đang làm việc chăm chỉ bên cạnh mình – một sự hấp dẫn nguyên thủy mà cô đã quên bẵng đi trong thế giới của những cuộc họp và hợp đồng.
Hùng cuối cùng cũng siết chặt bu lông cuối cùng. "Xong rồi, cô Ngọc. Tôi đã thay đoạn ống mới. Tạm thời sẽ ổn." Anh rút tay ra, gương mặt lấm lem một chút dầu mỡ.
"Cảm ơn anh, Hùng. Cảm ơn anh rất nhiều." Ngọc thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng dậy.
Hùng cũng đứng lên. Vóc dáng cao lớn của anh như lấp đầy không gian nhỏ hẹp. Khi anh quay người lại, tầm mắt của họ va chạm nhau. Hùng nhìn thẳng vào đôi mắt hơi hoảng loạn nhưng vẫn xinh đẹp của cô. Lần này, ánh mắt anh dừng lại, không còn là sự chuyên nghiệp lạnh lùng nữa.
"Cô nên thay đồ đi. Cô bị cảm lạnh thì không hay," anh nói, giọng vẫn trầm nhưng có thêm một chút quan tâm khó gọi tên.
Ngọc cảm thấy má mình nóng ran. Cô gật đầu, vội vàng đưa tiền thanh toán và tiễn anh ra cửa. Hùng thu dọn đồ nghề, bước ra ngoài và biến mất sau cánh cửa thang máy.
Ngọc đứng dựa vào cánh cửa. Chiếc váy ngủ lụa đã nguội lạnh. Nhưng sâu bên trong, cô cảm thấy một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên sau sự hỗn loạn của buổi sáng. Sự xuất hiện của Trần Hùng đã phá vỡ sự kiểm soát hoàn hảo của cô, và để lại một cảm giác xốn xang kỳ lạ trên da thịt nơi tay cô đã vô tình chạm vào bắp tay rắn chắc của anh.
Cô liếc nhìn vết nước đã khô trên sàn nhà. Sáng nay, cô đã gọi thợ sửa ống nước, nhưng có lẽ, cô đã vô tình gọi đến một điều gì đó mạnh mẽ và khó kiểm soát hơn rất nhiều.