985 từ
Mùi cà phê cháy khét và thuốc lá cũ là thứ hương vị quen thuộc nhất trong Văn phòng Điều tra Hình sự thành phố S. Thanh tra Hàn Phong dựa lưng vào chiếc bàn làm việc cũ kỹ, nhìn chằm chằm vào bản báo cáo khám nghiệm tử thi. Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy trên đầu anh, làm nổi bật những nếp nhăn mệt mỏi trên trán. Anh đã quen với những cái chết tàn bạo, nhưng vụ án của Trần Ninh, một nhà phát triển game hai mươi tư tuổi, lại khiến anh cảm thấy khó chịu một cách đặc biệt.
Trần Ninh không bị tấn công, không có dấu vết vật lộn, không có dấu hiệu xâm nhập bắt buộc. Anh ta tự treo cổ trong căn hộ tối tăm của mình, giữa hàng núi thiết bị chơi game và màn hình máy tính vẫn còn phát sáng. Kết luận chính thức của cơ quan điều tra là "tự sát do áp lực công việc và trầm cảm". Nhưng Hàn Phong không tin.
“Tự sát ư?” Hàn Phong lẩm bẩm, gõ ngón tay lên bức ảnh chụp hiện trường. Trần Ninh có một sự nghiệp đang lên, một lượng fan đông đảo, và chỉ vài giờ trước khi chết, anh ta còn đăng lên trang cá nhân một tin nhắn đầy phấn khích về dự án game mới. Không có bức thư tuyệt mệnh nào. Chỉ có một mảnh giấy nhỏ, dán trên màn hình chính, với ba từ được viết nguệch ngoạc: "Tôi đã thua."
Đại úy Lưu, cấp trên của Hàn Phong, bước vào, đặt một cốc cà phê nóng lên bàn. “Thôi nào, Hàn Phong. Cậu đã đào bới vụ này đủ rồi. Cậu muốn gì? Chứng minh rằng Trần Ninh đã bị ma ám sao? Bằng chứng đâu? Không có bằng chứng vật chất nào cả. Cậu biết quy tắc.”
Hàn Phong hít một hơi sâu. “Quy tắc chỉ áp dụng khi có một vụ án bình thường, Đại úy. Nhưng vụ này không bình thường. Tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng máy tính của Trần Ninh. Tất cả các thiết bị đều được format hoàn toàn. Không chỉ xóa dữ liệu, mà là xóa sạch toàn bộ hệ điều hành. Ai tự tử lại dành thời gian xóa sạch dấu vết kỹ thuật số của mình? Điều đó là phi logic.”
“Có thể đó là thói quen của dân công nghệ,” Đại úy Lưu nhún vai. “Nếu không có dấu vết vật chất, không có nhân chứng, thì đó là tự sát. Áp lực từ cấp trên đang rất lớn, Hàn Phong. Hãy đóng hồ sơ đi.”
Nhưng sự kiên định của Hàn Phong đã được đền đáp một cách bất ngờ. Phòng Kỹ thuật Hình sự đã tìm thấy một lỗ hổng trong quá trình format của Trần Ninh. Anh ta đã quên xóa dữ liệu từ một ổ cứng dự phòng nhỏ, được kết nối qua cổng USB và bị giấu kín dưới bàn. Trong ổ cứng đó, chỉ có một tập tin duy nhất: một bản ghi chat giữa Trần Ninh và một tài khoản ẩn danh có biệt danh là "Cắt Ngang" (The Interrupter).
Bản ghi chat kéo dài suốt ba tuần, ban đầu là những cuộc thảo luận về game và tâm lý người dùng. Nhưng sau đó, nội dung chuyển sang những chủ đề đen tối hơn: sự thất bại, sự cô đơn, và cuối cùng là những lời khuyên kỳ lạ. "Cắt Ngang" không trực tiếp xúi giục Trần Ninh chết, mà sử dụng một phương pháp tinh vi hơn: nó thuyết phục Trần Ninh rằng cái chết là lối thoát duy nhất để hoàn thành màn chơi cuối cùng, một "màn chơi" mà Trần Ninh đã tự nguyện tham gia trên một diễn đàn bí mật.
“Đây là bằng chứng,” Hàn Phong đập tay lên tập tài liệu. “Đây là sự thao túng, Đại úy. Đây là giết người bằng lời nói.”
Đại úy Lưu cầm lấy bản in chat, nhíu mày. “Nó chỉ là một cuộc trò chuyện trên mạng. Chúng ta không thể truy tố một người dựa trên một cuộc trò chuyện không hề có lời đe dọa hay xúi giục rõ ràng. Luật pháp không thể chạm vào những bóng ma trên mạng, Hàn Phong.”
“Nhưng cảnh sát có thể,” Hàn Phong kiên quyết. “Tôi cần truy vết tài khoản ‘Cắt Ngang’ này. Tôi cần biết nó là ai, và nó đang ở đâu.”
“Không được,” Đại úy Lưu cắt lời anh. “Chúng ta không có đủ nguồn lực cho những vụ án 'ảo tưởng' như thế này. Nhưng... tôi có một giải pháp. Cậu có nhớ đến "Dự án Liên ngành" mà chúng ta đã nói không? Chính phủ đang thử nghiệm việc hợp tác với một số chuyên gia công nghệ tư nhân để đối phó với tội phạm mạng. Tôi sẽ chuyển cậu sang đó. Họ có một người... à, một máy tính, có thể giải quyết được vấn đề 'bóng ma' của cậu.”
Hàn Phong cảm thấy có điều gì đó không ổn. “Ai? Ai là người phụ trách?”
“Là một nhà tâm lý học tội phạm. Một thiên tài. Tên anh ta là Thẩm Mặc. Anh ta là một ẩn sĩ, chỉ làm việc với dữ liệu. Anh ta là chuyên gia trong việc phân tích hành vi con người qua các thuật toán. Cậu sẽ phải làm việc với anh ta. Hoặc là vậy, hoặc là cậu đóng hồ sơ này và chuyển sang vụ trộm cắp vặt.”
Hàn Phong nhắm mắt lại. Làm việc với một "thiên tài ẩn dật" chỉ tin vào dữ liệu? Đó là sự đối lập hoàn toàn với triết lý điều tra của anh. Nhưng để tìm ra sự thật về cái chết của Trần Ninh, anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải học cách tin vào những điều không thể chạm vào được.