548 từ
Thẩm Mặc và Hàn Phong đang trên đường đến trường Đại học Nghiên cứu Xã hội cũ, một cơ sở đã bị bỏ hoang sau một vụ bê bối tài chính lớn, nhưng vẫn giữ lại mạng lưới máy chủ cũ kỹ vì mục đích lưu trữ dữ liệu. Đây là địa điểm mà "Hades" phải quay lại để xử lý mã độc mà Thẩm Mặc đã cấy vào hệ thống proxy của hắn ta.
Trong xe, bầu không khí căng thẳng nhưng đầy sự ăn ý. Hàn Phong lái xe tập trung, còn Thẩm Mặc thao tác trên một chiếc máy tính bảng nhỏ gọn, liên tục theo dõi tình trạng mã độc.
"Mã độc của anh là gì?" Hàn Phong hỏi.
"Không phải là mã độc hủy hoại," Thẩm Mặc giải thích. "Đó là một mã truy vết cưỡng chế. Nó buộc hệ thống proxy của hắn ta phải phát ra tín hiệu GPS chính xác của thiết bị kết nối lần đầu tiên, ngay khi hắn ta cố gắng vô hiệu hóa nó. Nó giống như việc hắn ta tự nguyện đeo một thiết bị theo dõi vào cổ."
"Và anh chắc chắn hắn ta sẽ đến đó?"
"Chắc chắn. Hades là một kẻ kiêu ngạo. Hắn ta không thể chấp nhận sự thất bại và không thể để một đoạn mã độc của người khác nằm trong hệ thống của mình. Hắn ta sẽ mạo hiểm để bảo toàn sự hoàn hảo mà hắn ta đã xây dựng. Đây là sự kiêu ngạo logic mà chúng ta đang khai thác."
Khi họ đến khuôn viên trường đại học, ánh đèn đường bị hỏng khiến mọi thứ chìm trong bóng tối lờ mờ. Chỉ có một tòa nhà lớn, Trung tâm Máy tính cũ, nổi bật một cách ma quái. Hàn Phong và Thẩm Mặc đã thống nhất về kế hoạch: Thẩm Mặc sẽ ở trong xe, sử dụng máy tính của mình để thu thập dữ liệu ngay khi Hades kết nối lại. Hàn Phong sẽ thâm nhập vào tòa nhà và bắt giữ hắn ta.
"Anh phải giữ bình tĩnh," Hàn Phong dặn dò, kiểm tra vũ khí. Anh không có huy hiệu, nhưng anh vẫn mang theo khẩu súng cá nhân cũ và kinh nghiệm chiến đấu. "Nếu hắn ta có vũ khí, đừng ngần ngại chạy về phía tôi."
"Tôi sẽ không chạy," Thẩm Mặc đáp, giọng anh trầm và chắc chắn. "Tôi sẽ sử dụng hệ thống báo động để tạo nhiễu. Anh hãy chú ý đến những gì hắn ta đang mang theo. Có thể hắn ta đang mang theo ổ cứng chứa tất cả dữ liệu bán mã nguồn."
Hàn Phong gật đầu, đặt tay lên vai Thẩm Mặc một khoảnh khắc ngắn ngủi. Sự xúc chạm ngắn ngủi này đã truyền đi tất cả sự tin tưởng và lo lắng mà họ không nói thành lời. Anh rời khỏi xe, biến mất trong bóng tối.
Tòa nhà Trung tâm Máy tính lạnh lẽo và trống rỗng. Hàn Phong di chuyển cẩn thận qua hành lang dài, nơi mùi bụi và giấy mục nồng nặc. Anh tìm thấy phòng máy chủ, nơi ánh sáng từ các thiết bị cũ kỹ vẫn nhấp nháy một cách yếu ớt.
Hàn Phong ẩn mình sau một hàng máy chủ cũ, chờ đợi.