628 từ
Dù vụ án Quách Bằng đã thành công, Hàn Phong nhận ra rằng chiến thắng của anh trong việc phá vỡ khuôn khổ điều tra lại là thất bại trong sự nghiệp chính thống. Đúng như dự đoán của Đại úy Lưu, Ủy ban Nội vụ đã mở cuộc điều tra về cách thức anh thu thập bằng chứng, đặc biệt là việc hợp tác không chính thức với Thẩm Mặc, một cá nhân không có hồ sơ an ninh rõ ràng.
Hàn Phong ngồi đối diện với Đại úy Lưu, người đang tỏ ra mệt mỏi và thất vọng.
"Tôi không phủ nhận thành tích của cậu, Hàn Phong. Cậu đã bắt được một kẻ giết người hàng loạt. Nhưng cách cậu làm đã đặt Văn phòng vào tình thế khó xử. Việc sử dụng thiết bị của Thẩm Mặc, việc anh ta thâm nhập vào máy tính của nghi phạm mà không có lệnh chính thức... Tất cả đều là trái luật tố tụng nghiêm trọng."
"Nhưng nếu không có cách đó, chúng ta đã không bao giờ tìm ra Quách Bằng. Luật pháp phải linh hoạt để đối phó với những tội phạm mới," Hàn Phong phản bác, giọng anh đầy kiên định.
"Sự linh hoạt đó là việc của các cơ quan tình báo, không phải của Cảnh sát Hình sự, Hàn Phong. Cậu đã vượt qua ranh giới. Cậu buộc phải nhận hình thức kỷ luật: đình chỉ công tác không lương và tham gia khóa đào tạo chuyên sâu về 'Đạo đức Điều tra Điện tử' trong sáu tháng."
Hàn Phong nhìn Đại úy Lưu. Anh biết đây không chỉ là hình phạt, mà còn là một cơ hội để anh suy nghĩ về tương lai. Anh nhận ra rằng, những quy tắc cứng nhắc của hệ thống không còn phù hợp với anh nữa. Anh đã nếm trải hương vị của công lý được thực thi bằng sự linh hoạt và mạo hiểm.
Sau khi rời khỏi văn phòng, Hàn Phong gửi thư trả lời cho Thẩm Mặc. Anh đồng ý với lời đề nghị hợp tác của Thẩm Mặc, nhưng với điều kiện anh không còn là Cảnh sát.
Thẩm Mặc trả lời ngay lập tức, với tốc độ kinh ngạc: Tôi đã dự đoán điều này. Anh là một biến số không thể kiểm soát trong một phương trình quá cứng nhắc. Tôi đã thiết lập một không gian làm việc mới trong căn hộ của tôi. Anh có thể bắt đầu ngay lập tức. Công việc của chúng ta bắt đầu bằng hai vụ án mà tôi đã đề cập.
Khi Hàn Phong trở lại căn hộ của Thẩm Mặc, anh thấy Thẩm Mặc đã dọn dẹp một góc phòng để lắp đặt một bàn làm việc vật lý nhỏ, có ánh sáng ấm áp hơn, khác hẳn với tông màu lạnh của các máy chủ. Đó là một sự nhượng bộ bất ngờ từ một người luôn bị ám ảnh bởi sự tối giản và lạnh lẽo.
"Tôi không thể làm việc với sự bừa bộn của giấy tờ của anh," Thẩm Mặc nói, không quay lại. "Nhưng tôi thừa nhận, sự hiện diện vật lý của anh cần thiết để giữ tôi trong thế giới thực."
"Tôi đã bị đình chỉ," Hàn Phong nói, đặt chiếc hộp đựng đồ cá nhân lên bàn. "Tôi không còn huy hiệu và quyền hạn. Anh phải chấp nhận một rủi ro rất lớn khi hợp tác với tôi."
"Rủi ro đã được tính toán. Dữ liệu của anh vẫn còn giá trị. Hơn nữa, anh là bằng chứng sống cho thấy phương pháp điều tra phi truyền thống của chúng ta hiệu quả. Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu với Án Mạng Tương Tác thứ tư và thứ năm."