MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBa Của Bảo Bảo Là Tổng Tài Khó Đối PhóChương 941

Ba Của Bảo Bảo Là Tổng Tài Khó Đối Phó

Chương 941

392 từ · ~2 phút đọc

Chương 940

Còn nhớ ngày đầu tiên gia nhập Thất Tông Tội Lý, người đứng đầu tổ chức đã đưa một cậu bé chưa biết nói đến và nói: “Từ hôm nay, đây là nhà của cậu, danh hiệu là Bạo Nộ.” Cho đến khi tất cả mọi người đã lui về, Kỳ Mặc và Lạc

Phàm sóng vai đi tới nhà trọ trước mặt, một phòng hai người,

Kỳ Mặc và Lạc Phàm được xếp ở chung với nhau. Sau đó, trải qua quá trình huấn luyện nghiêm ngặt, họ được rèn luyện để tồn tại giống như người máy vậy.

Chỉ số IQ của Kỳ Mặc đã được phát triển đến mức tối đa. Anh ta thậm chí có thể điều khiển ba máy tính cùng lúc và sử dụng ba máy tính này để thực hiện nhiều nhiệm vụ khác nhau đồng thời tiến hành các loại phương hướng theo dõi. Lúc đó Kỳ Mặc còn chưa đủ 18 tuổi.

Nhưng sau này, anh ta cuối cùng cũng hiểu tại sao Lạc Phàm, người trông luôn vô cảm, lại được Thất Tông Tội Lý đặt cho mật danh là “Bạo Nộ”.

Bởi vì lúc anh ta nghiên cứu các thí nghiệm trên động vật nhỏ, anh ta chưa bao giờ chớp mắt dù chỉ một cái. Cho dù máu bắn tung tóe trên mặt, anh ta vẫn tỏ vẻ lãnh đạm, cuối cùng nhẹ nhàng phất một đóa hoa kiếm, toàn bộ vết máu đều văng trên mặt đất.

Kỳ Mặc nhìn Lạc Phàm bước ra khỏi sân tập với chiếc máy tính công nghệ cao trong tay: “Anh thật lợi hại, không biết sợ sao? Đó chính là loại chó pitbull siêu hung dữ.”

Pitbulls là giống chó khó có thể cảm nhận cơn đau nên dù có vết cắt lớn trên cơ thể chúng cũng không có cảm giác gì chúng sẽ cần con mồi cho đến chết, thậm chí là máu chảy đầm đìa. Phương diện này chính là điều đáng sợ nhất.

Tuy nhiên, Lạc Phàm chỉ nhẹ nhàng đem con dao cất đi: “Không sợ”

“Tại sao?”

“Nếu sợ, tôi sẽ phải chết.”

Lạc Phàm liếc nhìn Kỳ Mặc, khi đó bọn họ chỉ là những thiếu niên trẻ tuổi, nhưng lại phải gánh vác trọng trách mà người bình thường không thể tưởng tượng nổi: “Tôi không muốn chết, vì vậy tôi phải chiến đấu”.