MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyChương 807

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Chương 807

691 từ · ~4 phút đọc

CHƯƠNG 807


Từ xa đã thấy cô cười thì cũng thôi đi, còn là kiểu cười ngây ngô nữa? Chu Nhã Khiết thật muốn bổ đầu cô ra xem thử cô đang nằm mơ giấc mộng xuân gì thế.


Đợi khi cô vừa ngồi xuống, Chu Nhã Khiết tiến gần, ngửi mùi nước hoa thoang thoảng trên người cô, lập tức hiểu ra: “Còn nói sao tâm trạng lại tốt thế này, thì ra là được tưới tắm đây mà.”


Lục Nghiên Tịch nghe giọng điệu xéo xắt kia mà đỏ mặt, nhớ đến tối qua, cô né tránh, nhìn sang chỗ khác: “Cậu nói bậy bạ gì thế?”


“Chậc, chậc, chậc, lại còn xấu hổ à? Lục Nghiên Tịch, không nhìn ra đấy nhé, tớ còn luôn nghĩ rằng hai người kết hôn giả cơ.” Chu Nhã Khiết luôn cố nén những lời này trong lòng, dù sao mấy câu này cũng đâu thể nói bừa.


Ai ngờ Lục Nghiên Tịch cũng thay đổi sắc mặt, giống như mơ vậy: “Chu Nhã Khiết, cậu đưa tay ra đi.” Cô nói xong, thấy cô ấy ngoan ngoãn đưa tay ra, cô bấu tay của Chu Nhã Khiết một cái.


“Á, Lục Nghiên Tịch, đau đau đau!” Chu Nhã Khiết rút tay mình về, trên cánh tay hằn lên một vết đỏ.


“Không phải là mơ.” Lục Nghiên Tịch cười hì hì, vùi đầu vào làm việc.


Để lại Chu Nhã Khiết vẫn còn suy nghĩ ngổn ngang.


Chắc chắn hôm nay Lục Nghiên Tịch đã uống nhầm thuốc rồi, lúc nãy cười như con ngốc, đúng là hết thuốc chữa.


Tuy trong lòng xỉa xói bạn mình, nhưng cô ấy vẫn hy vọng Lục Nghiên Tịch hạnh phúc.


Khoảng thời gian này tiếp xúc với Lục Nghiên Tịch khiến cô ấy hiểu rõ về con người cô, một lòng muốn tốt cho người khác, nhưng lại không biết quan tâm đến bản thân.


Cô ấy đang nghĩ đến đây, ngẩng đầu lên đã thấy Tư Bác Văn đứng cách đó không xa, vẻ mặt lạnh lùng nhìn sang bên này, dọa Chu Nhã Khiết phải lập tức cúi đầu, giả bộ như đang làm việc.


Một lúc sau, cô ấy mới ngẩng đầu lên lần nữa, trước mặt đã trống rỗng. Không biết có phải cô ấy nhìn nhầm hay không, ánh mắt lúc nãy của tổng giám đốc Tư hiện lên vẻ lạnh lẽo khiến người khác phải run rẩy.


Cô ấy muốn nói với Lục Nghiên Tịch nhưng khi thấy nụ cười nơi khóe môi của cô, Chu Nhã Khiết đành nén suy nghĩ này lại.


Buổi trưa ăn cơm, Tư Bác Văn có việc, Lục Nghiên Tịch đành ăn một mình. Trong lúc ở căng tin, cô mới biết hôm nay Vương Chấn và Vu Diễm My còn chưa đi làm. Đúng là kỳ lạ, cả hai người này đều không đến.


Lục Nghiên Tịch nghi ngờ nhưng cũng không nghĩ nhiều. Sau khi tan làm, Tư Bác Văn phải tăng ca, cô tự về biệt thự trước.


Hôm nay cô quên mang điện thoại theo, nhưng vì bình thường đa phần đều gọi cho Chu Nhã Khiết nên cô cũng không về lấy ngay. Vừa về đến nhà, cô vô thức đi tìm điện thoại trước.


“Ở trên bàn trà, hôm nay có cuộc gọi từ nước ngoài, tôi nghe máy mà nói toàn tiếng Anh nên tôi không hiểu, cô gọi lại đi.” Dì Lý thấy Lục Nghiên Tịch cầm điện thoại lên rồi nói.


Chắc chắn là ba mẹ rồi.


Lục Nghiên Tịch gần như không nghĩ nhiều, nhanh chóng gọi đi. Điện thoại reo một lúc lâu thì bên kia mới có một người đàn ông nghe máy.


Anh ta nói bằng tiếng Anh chính thống: “Lục Nghiên Tịch?”


Cô “ừm” một tiếng.


Đối phương nói tiếp: “Hôm nay có một vụ xả súng trên phố, ba mẹ cô không may bị bắn trúng. Hiện tại họ đang được cấp cứu trong ICU tại bệnh viện Harry ở Los Angeles. Bây giờ cô tới thì có lẽ còn có thể gặp mặt lần cuối.”