MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBà Xã Anh Chỉ Thương EmChương 17

Bà Xã Anh Chỉ Thương Em

Chương 17

456 từ · ~3 phút đọc

“Lương tiểu thư, rốt cuộc cô cũng xuống.” Nam Cung Thần lập tức nịnh nọt mở cửa xe, làm động tác mời.

“Sao anh biết tôi ở đây? Anh tôi đâu?” Lương Chân Chân tức giận nhíu chặt lông mày, lạ thật đang xảy ra chuyện gì?

Nam Cung Thần căn bản không để ý tới câu hỏi của cô, trực tiếp đẩy cô vào trong xe, sau đó đóng cửa, động tác liền mạch.

Lương Chân Chân không rõ ràng lắm, mẹ Diệp đã xảy ra chuyện, sao lại do Nam Cung tiên sinh tới đón cô? Cho đến khi xe chạy, cô mới phát giác có cái gì không đúng, dùng sức vặn cửa xe, lại phát hiện thế nào cũng không mở ra được.

“Mở cửa! Tôi muốn xuống xe!” Cô hậu tri hậu giác la ầm lên.

Tiểu bạch thỏ đã lừa gạt tới tay, sói xám lớn còn có thể thả cô đi sao? (⊙o⊙)

“Lương tiểu thư, cô nên ngừng lại đi, bây giờ là nửa đêm, tôi vứt cô ra cũng không an toàn! Xã hội bây giờ, du côn vô lại, cướp bóc dâm tặc rất thích loại thanh thuần nhỏ bé như cô, trước dâm sau giết. . . . . .” Nam Cung Thần vừa lái xe vừa nói sống động như thật, nhất là chữ “Giết”, còn cố ý nói thật kinh khủng u ám.

Lương Chân Chân không kiềm hãm được sợ run cả người, cô biết Nam Cung Thần nói không sai, chuyện như vậy đã nghe qua rất nhiều ở trường học, trước đây không lâu, đã phát hiện được xác chết của một cô gái trần truồng gần bờ sông, rất kinh khủng.

Cho nên bình thường buổi tối họ không dám ra ngoài, nhất là rạng sáng, trời tối đen như mực.

“Anh muốn đưa tôi đi đâu?” Trong lòng Lương Chân Chân biết rõ mình bị lừa, căn bản không phải là mẹ Diệp gặp chuyện không may, đều do vừa rồi mình nhất thời ấm đầu, không gọi điện thoại xác nhận đã vội vã đi ra.

“Đương nhiên là Đằng thiếu của chúng tôi . . . . . muốn gặp cô.” Nam Cung Thần mập mờ cười nói.

Đằng thiếu? Chính là người đàn ông lạnh lùng tối ngày hôm qua sao? Không phải giao dịch đã xong rồi sao? Sao anh ta lại muốn gặp mình? Vừa nghĩ tới anh ta dùng giọng nói lạnh lẽo ra lệnh cho mình cởi hết đồ biểu diễn ở trước mặt anh, cả người Lương Chân Chân liền không kiềm chế được phát run, hàm răng cắn thật chặt môi dưới, hai tay dùng sức nắm ống quần, cô không muốn gặp lại người đàn ông đáng sợ đó.