MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiChương 174

Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối

Chương 174

342 từ · ~2 phút đọc

Chương 174

Bà cụ Diệp hất mặt lên: “Khánh Thy, không cần để ý tới bọn rác rưởi này. Chúng ta đi thôi!”

Nói xong, bà ta còn liếc Diệp Mộc Châu một cái: “Cô tốt nhất bớt gây chuyện cho tôi, nếu không thì tôi sẽ cắt tiền sinh hoạt phí của cô! Đồ điếm thúi, sao chổi, tai họa!”

Diệp Khánh Thy bất đắc dĩ nói: “Xin lỗi mọi người, là chị gái ở nhà rất quá đáng, bất kính với người lớn, luôn tùy ý chửi rủa bà nội nên bà nội mới tức giận thế này…”

Thế nhưng lại không mấy ai tin tưởng cô ta.

Có lẽ vẫn còn bạn học cảm thấy Diệp Khánh Thy hiền lành, thế nhưng đối với bà cụ Diệp, bọn họ chỉ có một ấn tượng duy nhất… Bà lão ác độc!

Diệp Khánh Thy còn không biết hình tượng bản thân xây dựng suốt bao năm đã sắp tan tành.

Chờ hai người đi khỏi, Âu Dương mới bất bình nói: “Diệp Mộc Châu, cậu không giải thích sao?”

Diệp Mộc Châu khẽ xì một tiếng: “Giải thích cũng chả được gì, tôi quen rồi. Trước giờ tôi cũng không để bọn họ trong lòng.”

“Đúng rồi, Tường Linh Lan đầu? Cậu ta tua rồi thì hẳn nên quỳ xuống chứ, người đâu rồi?”

Bỗng nhiên, đúng lúc này, một giọng nữ hoảng sợ vang lên cách đó không xa…

“Các người là ai? Không! Không! Tôi không muốn quỳ với Diệp Mộc Châu, tôi không muốn!”

Ầm…

Sau một giây, Tường Linh Lan quỳ gối trước của học.

Âu Dương mở miệng trước: “Trời ạ, ai ác vậy chứ, túm lấy Tướng Linh Lan rồi đè cậu ta xuống đất dập dầu với cậu.”

Đáy lòng Diệp Mộc Châu run lên, cô bỗng nghĩ tới một người.

Diệp Mộc Châu bỗng nghĩ tới một người.

Âu Dương và lớp trưởng còn đang đoán mò: “Chẳng lẽ là nam sinh thầm mến Diệp Mộc Châu làm sao?”

“Ha ha, tôi cảm thấy đơn giản chỉ là có bạn học dũng cảm đấu tranh cho công lý mà thôi.”