MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiChương 225

Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối

Chương 225

524 từ · ~3 phút đọc

Chương 225 Diệp Mộc Châu nghe vậy liên tưởng anh là cao thủ, không hề khách khí nói ra bốn năm tên món ăn mà mình yêu thích, sau đó nở một nụ cười thẹn thùng: “Ngài Cửu, để cám ơn anh, lát nữa trước khi ăn cơm, anh để em hôn một cái nhé?” Không có vị giác, khổ sở đến nhường nào? Hoắc Việt Bách khẽ nhíu mày, ậm ừ nói: “Được.” Diệp Mộc Châu lên lầu đi tắm, Hoắc Việt Bách vào phòng bếp lấy hết nguyên liệu nấu ăn cần xử lý ra ngoài. Mỗi ngày đều có người đưa nguyên liệu nấu ăn đã sơ chế đến biệt thự, anh chỉ cần rửa sơ qua là được. Sau khi chuẩn bị xong hết tất cả mọi thứ, Hoắc Việt Bách mới rút điện thoại di động ra. Mở Baidu. Giáo trình hướng dẫn nấu mấy món của Diệp Mộc Châu có hơi rắc rối… Nhưng nếu muốn nấu cũng không khó lắm. Ngài Cửu Hoắc tràn đầy tự tin, đời này anh là truyền kỳ trong giới kinh doanh, anh không tin mấy món ăn này có thể làm khó được mình. Một tiếng đồng hồ sau. Diệp Mộc Châu khoan thai bước xuống lầu, nhìn một bàn thức ăn tràn đầy màu sắc, ánh mắt hiện lên tia ngạc nhiên vui mừng: “Ngài Cửu, anh lợi hại thật đó!” Hoắc Việt Bách tỉnh rụi ho khan một tiếng, mất tự nhiên đáp: “Ừ.” Diệp Mộc Châu nhắm hai mắt, hôn lên môi anh một cái, đợi vị giác tạm thời trở lại bình thường liền không chờ nổi cầm đũa lên, gắp miếng thịt gà quay đầy đủ màu sắc và hương vị cho vào miệng. Ngay sau đó ý cười trên mặt liền cứng đờ. Tay cầm đũa khẽ run lên. Cô không dám tin nhìn về phía Hoắc Việt Bách, lại nhìn miếng thịt gà trong đĩa rồi lại lia ánh mắt sang khuôn mặt người đàn ông. Trong chớp mắt, cô cảm thấy có thể vị giác của mình đã xảy ra vấn đề rồi, dù sao việc khôi phục vị giác dựa vào hôn anh không đáng tin cho lắm. Diệp Mộc Châu không tin nếm thử lại một lần nữa. … Tại sao thức ăn có vẻ ngoài đẹp đẽ và hương thơm ngây ngất như thế này mà lại khó ăn đến vậy? Có phải Hoắc Việt Bách đang cố tình chỉnh cô không! Diệp Mộc Châu vội vàng nhấp một ngụm trà Ô Long mới cảm thấy hơi thở của mình bình thường trở lại, cô vừa muốn mở miệng liền nghe bên tai truyền đến một giọng nam lạnh như bằng: “Nhìn dáng vẻ này của bà chủ Hoắc, xem ra rất khó ăn à?” Diệp Mộc Châu gật đầu: “Ngài Cửu, tài nghệ này của anh…” “Bà chủ Hoắc suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói, dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi nấu ăn, lỡ như tôi nghe được cấu gì đó không hay, lần sau sẽ không cho bà chủ Hoắc hơn nữa đâu đấy!”