MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần ThươngChương 1122: Sợ cái gì chứ?

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương

Chương 1122: Sợ cái gì chứ?

409 từ · ~3 phút đọc

Buổi tối nằm trên giường, Trần Thương gửi tin nhắn cho Tần Duyệt:

- Ngủ một mình có sợ không?

Tần Duyệt sững sờ:

- Sợ cái gì chứ?

Trần Thương sững sờ:

- Em nghĩ xem, sau lưng em là nui Nam Tuyền, phía trên có sói, cẩn thận có nửa đêm nó lại bò lên gường của em.

Tần Duyệt cười giễu, làm sao mà không biết âm mưu của Trần Thương được:

- Thật hay giả vậy? Anh dừng dọa em?

Trần Thương thấy có kịch, lập tức gật đầu:

- Đương nhiên, anh nói dối em làm gì, em không nhớ buổi tối em ăn gì à? Toàn là thịt rừng.

Tần Duyệt:

- Vậy phải làm sao? Hay là ... anh đến phòng cùng với em?

Trần Thương suýt nữa cười ra tiếng:

- Cái này, được thôi, em mở cửa, anh đi vào.

Tần Duyệt gật đầu:

- Ừm, em mở rồi, anh vào đi!

Qua vài phút, Trần Thương đứng bên cửa, tay vặn nắm cửa, lập tức sững sờ, mở cái rắm!

Nha đầu này chơi đùa anh!

Nhưng mà ... Trần Thương cũng không dám gõ cửa, vì sợ đánh thức cha mẹ.

Tức giận cầm lấy điện thoại:

- Em tốt thật! Anh có lòng tốt qua đây với em, em lại chọc anh.

Tần Duyệt ở trong chăn cười thầm:

- A, anh chính là thèm thân thể của em!

Trần Thương tức không nói nên lời, không thể phản bác lại.

- Không phải, Duyệt Duyệt, em không sợ nhưng mà anh sợ, anh sợ, hay là ... em bảo vệ anh nha?

Tần Duyệt:

- Cút!

Trần Thương sững sờ, cô gái này, thật sự không để anh vào trong mắt, đây là địa bàng của ai chứ?

Trần Thương cầm lấy điện thoại, ngồi xổm ở góc cửa:

- Em không biết đây là địa bàn của ai hả?

Trần Duyệt cười giễu:

- Anh đoán xem em có dám kêu bác và dì, bên ngoài có sói?

Trần Thương trợn tròn mắt:

- Chỗ nào có sói?

Trần Duyệt cười hì hì nói:

- Bên ngoài cửa có một đại sắc lang.

Trần Thương thở dài, kế hoạch A thất bại, ngày mai lại suy nghĩ kế hoạch B!

Đàng hoàng trở về phòng ngủ, không cần nói, tối nay ngủ sẽ đặc biệt ngon, sau khi xin nghỉ phép, về đến nhà, sự lo sợ bất an của Trần Thương cuối cùng cũng buông xuống rồi.

Dù gì bản thân là người bình thường, còn không thể nào giúp đỡ thế giới, dù sao cũng phải có cuộc sống bình thường.