MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần ThươngChương 1330: Anh ăn cơm như thế nào?

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương

Chương 1330: Anh ăn cơm như thế nào?

565 từ · ~3 phút đọc

Không ngừng suy nghĩ giúp anh!

Thế nhưng, có đôi khi, đầu óc của các bác sĩ cấp cứu và đầu óc của các bác sĩ khác thật sự là không hề giống nhau.

Người bệnh cần cấp cứu, loại tình huống gì cũng đều có, nếu đem đi so sánh, dĩ nhiên là các bác sĩ chuyên khoa sẽ có tính chuyên nghiệp cao hơn rồi.

Mặt Trần Thương bỗng nhiên biến sắc:

- Chẳng lẽ là do viêm cơ tim?

Chỉ với một câu hỏi, anh đã làm cho tất cả mọi người sững sờ.

Tuyệt đối không nên xem thường bệnh cảm cúm nga!

Nếu là triệu chứng viêm cơ tim nặng, thì quả thật là vô cùng nguy hiểm.

Thế nhưng, tiếng tim đập lại vô cùng bình thường. Hơn nữa, chỉ mới vừa bị cảm cúm có một ngày, không đến mức bị viêm cơ tim chứ?

Mạnh Hi mở miệng nói:

- Có phải hay không thì cứ đem vào phòng siêu âm là biết thôi.

Trần Thương trầm ngâm một lát, rồi nhẹ nhàng gật đầu nói:

- Đúng vậy, làm một sự loại trừ đi.

Bởi vì tình huống của người bệnh này vô cùng đặc biệt, cho nên ca phẫu thuật tối nay phải trì hoãn đến ngày mai rồi.

Nếu không, chắc chắn phải đem người bệnh chuyển tới ICU để quan sát.

Lúc này, bỗng nhiên Trần Thương cúi đầu, nhìn thuốc trên bàn.

Mặt nhất thời phải biến sắc!

- Anh ta uống thuốc cảm rồi à?

Vợ của anh ta gật đầu đáp lại:

- Đúng vậy, anh ấy nói bác sĩ không cho anh ta uống, vì thế, tôi phải đi ra bên ngoài để mua thuốc cảm.

Tôi cảm thấy thuốc cảm cũng không có xảy ra vấn đề gì, cho nên đi mua một chút.

Trần Thương nhất thời biến sắc, anh mở ngăn kéo, lấy thuốc từ bên trong ra.

Generic!

Aminophenol Pseudo!

Paracetamol!

Trần Thương vừa nhìn thấy, nhất thời sững sờ.

Có lẽ đã tìm được nguyên nhân rồi.

Trần Thương thở dài, cất tiếng nói:

- Anh ta uống rất nhiều thuốc cảm có phải không?

Vợ của anh ta gật đầu nói:

- Đúng vậy, lúc anh ấy còn ở dưới quê, khi bị cảm cúm, anh ta cũng uống những loại thuốc như thế này, uống thiếu một viên cũng không được.

Trần Thương quay người sang chỗ y tá nói:

- Kiểm tra gấp nồng độ của Paracetamol ở trong máu cho tôi.

Y tá gật đầu. Sau khi lấy máu xong thì vội vã đi làm kiểm tra.

Trong lúc chờ đợi, người bệnh bỗng nhiên tỉnh lại.

Anh ta nhìn chẳm chằm một vòng người lớn ở xung quanh mình, bỗng nhiên sửng sốt một chút:

- Tôi vừa ngủ thiếp đi hả?

- Bác sĩ à, thực sự là ngại quá. Tôi vừa uống thuốc cảm xong nên ngủ quên mất ... Này? Không đúng, tôi bị như thế nào vậy?

Chàng trai nhìn một đống kim chỉ lớn trên người mình, nhất thời sững sờ.

Trần Thương nhìn chẵm chằm vào chàng trai rồi hỏi:

Anh đa uống bao nhieu vien thuốc cảm rồi?

Chàng trai ho khụ khụ một tiếng rồi mới mở miệng nói:

- Tôi uống hai viên Aminophenol Pseudo, còn có hai viên paracetamol, và một viên generic nữa ...

Trần Thương im lặng một lát rồi hỏi:

- Anh ăn cơm như thế nào?

Chàng trai lắc đầu đáp lại:

- Tôi ăn cũng rất là thường xuyên, ăn để kháng thuốc.

Trần Thương bất đắc dĩ lắc đầu nói: