MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần ThươngChương 1500: Sao vậy?

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương

Chương 1500: Sao vậy?

445 từ · ~3 phút đọc

Trần Thương thản nhiên nói một câu:

- Đọc sách nhiều, xem báo chí nhiều, ít ăn đồ ăn vặt, ngủ sớm!

- Không hút thuốc lá, ít uống rượu, vận động vừa phải, chín mươi chín (hạnh phúc)!

Sau khi nói xong, Trần Thương tiêu sái quay người, nhìn mọi người nói câu:

- Xin lỗi, tôi còn có người bệnh, không lãng phí thời gian của mọi người nữa.

Nói xong, Trần Thương tiêu sái rời đi!

Mây trôi nước chảy, bình tĩnh thong dong!

Áo blouse trắng phấp phới, nơi nào là Thần Tinh?

Phóng viên lúng ta lúng túng tự nói: Đây là một bác sĩ có tiên khí!

Trần Thương chạy vào phòng phẫu thuật, sau đó nhanh chân bước vào nhà vệ sinh ...

A ...

Nhẹ nhàng thở ra.

Thật sự là nhịn gần chết.

Trần Thương không ngờ cánh phóng viên kia hỏi nhiều như thế, vốn dĩ một ca phẫu thuật liên tục mấy giờ cũng đã khiến anh đủ khó chịu, thế mà lại thêm tràng phỏng vấn này, quả thật là nghẹn chết.

Lúc này, Trương Văn Phú đi tới, trên mặt tràn đầy sự kích động:

- Chủ nhiệm Trần, những gì anh nói vừa rồi quá tuyệt vời!

Rốt cuộc toi đa hiểu sự chênh lệch giữa tôi và anh!

- Anh yên tâm, tôi chắc chắn sẽ cố gắng yêu trái tim này!

Trần Thương sững sờ: ???

Thấy Trần Thương chăm chú nhìn mình, Trương Văn Phú tức khắc kích động!

Anh hít sâu một hơi:

- Chủ nhiệm Trần, tôi sẽ không cô phụ kỳ vọng của anh! Cố lên! Ollie!

Trần Thương: ...

Sáng sớm hôm sau, Trần Thương dậy thật sớm đi vào ICU, sau khi đổi giày đi vào phòng thì anh thấy Chanh Chanh đã tỉnh lại.

Cặp mắt to cứ nhìn chằm chẳm Trần Thương, sau khi xác nhận người đến là ai, cô bé lập tức cười cong mắt:

Chu ơi, cam on chu đa cứu con nhé!

Trần Thương cười hỏi:

- Bác sĩ trị bệnh cứu người cũng giống như các chú cảnh sát bảo vệ quốc gia vậy! Đúng rồi, con có cảm thấy không thoải mái chỗ nào không?

Chanh Chanh lắc đầu:

Dạ không, con chỉ cảm thấy mình đã ngủ rất lâu, vô cùng thoải mái, ngực không còn khó chịu nữa, cả người cực kì tốt nha!

Trần Thương tìm y tá để nhìn ghi chép số liệu các phương diện, xem xong mới nhẹ nhàng thở ra, không có việc gì.

Khi Trần Thương đang muốn rời đi thì Chanh Chanh gọi:

- Chú ơi.

Trần Thương sững sờ, quay người lại:

Sao vậy?

Chanh Chanh nở nụ cười, nói:

That ra con không co gian chu đau, con khong trach chu noi bí mật của chúng ta cho mẹ biết.