MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần ThươngChương 1598: Tiểu tử này thật đúng là biết đỡ đẻ ??

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương

Chương 1598: Tiểu tử này thật đúng là biết đỡ đẻ ??

617 từ · ~4 phút đọc

Tài xế Lý đưa Trần Thương và Tiểu Lâm về Tỉnh Nhị Viện.

Trương Thục Anh nhìn người đàn ông, nói:

- Hôm nay may mắn mà có chủ nhiệm Trần, hiện tại trên cơ bản là mẹ con bình an, đúng rồi, chúc mừng anh, là con trai!

- Cậu phải nên cảm ơn chủ nhiệm Trần thật tốt! Nếu không có cậu ấy, hôm nay thật sự là nguy hiểm.

Hà Thông nhìn một màn này, trừng to mắt, hơi khó có thể tin nhìn Trần Thương.

Cái này ... Tiểu tử này thật đúng là biết đỡ đẻ ??

Mẹ nó kỳ quái! Cậu ta ... Còn có cái gì không biết?

Lúc này, tài xế Dương bên cạnh bất đắc dĩ thở dài:

- Tôi đã nói chủ nhiệm Trần đáng tin cậy, các người không tin!

Tiểu Lâm trong gió tuyết cóng đến run lẩy bẩy:

- Đúng vậy, chủ nhiệm Trần là bác sĩ lợi hại nhất tôi từng gặp!

Mà Trương Thục Anh bất đắc dĩ nhìn Tiểu Lâm:

- Tiểu cô nương, cô cũng thật vĩ đại, nếu không phải cô cai kho lo cai khôn dùng miệng hút chất lỏng đường hô hấp cho đứa bé ra, hiện tại đứa bé đã gặp nguy hiểm.

- Cô cũng là anh hùng!

Lúc này, mọi người đều nhìn chẳm chẩm Tiểu Lâm, trong con mắt tràn đầy kính nể!

Loại tinh thần này, có lẽ thật chính là tinh thần Nightingale?

Người đàn ông nghe xong, trực tiếp quỳ trên mặt đất, đang muốn dập đầu cho hai người!

Phần đại ân đại đức này, suốt đời khó quên!

Cái này khiến Tiểu Lâm giật nảy mình, vội vàng đỡ lên.

Người đàn ông oa oa khóc lớn:

- Cám ơn hai người, thật sự là cám ơn hai người, nếu không phải là hai người, tôi ... Chính tôi cũng không biết sau đó sống thế nào ...

Vừa rồi đứng ở nhân viên chữa cháy trẻ tuổi bên cạnh cũng nhìn Tiểu Lâm, trên mặt tràn đầy kính nể.

Gió tuyết đêm, chữa bệnh và chăm sóc đồng tâm, sinh một con trai, mẹ con bình an.

Thời gian: 10 giờ 30 phút!

Nhìn một đám nhân viên y tế bận rộn, hai tài xế Dương và Lý đứng bên cạnh xe tán gẫu.

Ông Dương ném một điếu thuốc cho lão Lý:

- Hôm nay chạy chậm một chút.

Ông Lý dùng chân ma sát ma sát mặt đường, nhìn thoáng qua ông Dương:

- Ông cũng thế, tới đoạn đường này gấp chết tôi rồi.

Ông Dương nhếch miệng cười một tiếng:

Toi cung noi cho ong chu nhiem Tran nha toi o đay, đe ong cham mot chut.

Ông Lý bất đắc dĩ nói:

- Tôi mỗi ngày nghe ông nhắc tới chủ nhiệm Trần, còn thân hơn so với con trai ông nữa!

Ông Dương thở ra vòng khói:

Con trai tôi mẹ no co tiền đo như the, toi lam trau lam ngựa cung nguyện ý!

- Tôi cho ông biết, tôi và chủ nhiệm Trần của ông ra ngoài chạy cấp cứu, không quan tâm 130 dặm đường nui hay là ngõ nhỏ cổ quai kỳ cách, cứu viện khẩn cấp nhiều lần như vậy, vẫn không có gặp chuyện, đây chính là thật tài ba!

Ông Dương dựng thẳng ngón cái lên, khoa tay múa chân.

Nói xong, hai người ném thuốc lá trên mặt đất giẫm lên:

Đi thôi, lên xe, về nhà! Ha ha ... Gió tuyết đêm, cứu người đêm, hàng đêm bình

an!

Ông Dương khẽ hát đi đến hướng xe của mình.

Làm tài xế xe cấp cứu chính là như vậy, nhìn thấy người bệnh không có việc gì, trong lòng cũng là vui vẻ ghê gớm.

Trần Thương lấy thẻ chứa video camera giám sát trên xe cứu thương ra đưa cho Trương Thục Anh: