MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần ThươngChương 2090: Thế là vòng trở lại!

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương

Chương 2090: Thế là vòng trở lại!

601 từ · ~4 phút đọc

Trần Thương vừa vặn chuẩn bị rời đi, chợt nhớ tới một chuyện rất quan trọng.

Thế là vòng trở lại!

Trông thấy Trần Thương quay lại, Tề Sâm nhịn không được bị dọa đến lui ra sau một bước.

Anh thề, nếu Trần Thương quay lại đánh mình, ai cũng sẽ không ngăn cản, thậm chí cha ruột của anh còn tự tay giúp anh ta ấn mình lại.

Đây là một sự thật không thể chối cai!

Nghĩ tới đây, Te Sâm lại lùi ra sau hai bước.

Sau khi Trần Thương quay lại, cười nói với Tề Hướng Chính:

- Tề tổng, tôi quên nói một chuyện.

Tề Hướng Chính nghe xong lời này, lập tức vô ý lui ra phía sau nửa bước, chuẩn bị tinh thần.

Trần Thương cười nói:

Tôi có chuyện quên nói, nếu quý công ty có cần chỉnh hình, băng bó, hay gia công nghệ nhân, xin liên lạc cho tôi nhé.

Sau đó, Tề Hướng Chính nghe thấy mặt mày ủ rũ, có thể ông không tuyển nổi Trần Thương.

Nhưng vẫn cười nói:

Vậy làm phiền Bác sĩ Trần.

Trần Thương cười cười:

Không có chuyện gì, đúng, còn có một việc, 2000 vạn này là thuế sau khi thu

vào

Tề Hướng Chính sững sờ, còn chưa kịp hiểu, đang muốn nói chuyện, lại trông thấy Cung Đại Trân liếc mắt ra hiệu cho anh, nên nuốt xuống lời nói trong miệng.

Anh biết rõ, chủ nhiệm Cung có lời muốn nói!

Như vậy Trần Thương mới yên tâm rời đi.

Bên này, Tề Hướng Chính nhìn Cung Đại Trân, vẻ mặt cầu xin hỏi:

- Chủ nhiem Cung, sao anh can lai, đe toi ton that nhieu them may tram van! Thuế này cũng không nhẹ.

Sau khi nói xong, thuận tay đánh một cái vào tay Tề Sâm:

- Thứ bại gia này, mỗi ngày đều gây thêm chuyện cho lão tử!

Tề Sâm bị đánh bất thình lình vào bàn tay có chút choáng váng.

Tủi thân khóc hu hu.

Đây có quan hệ gì với hắn chứ?

Mà Cung Đại Trân nhìn Tề Hướng Chính, mặt mũi tràn đầy trịnh trọng nói đến:

- Không lỗ!

Khuôn mặt Tề Hướng Chính cười khổ, không lỗ?

- Thằng nhóc ngốc này của tôi biết rõ ràng người ta đang công phu sư tử ngoạm rao giá trên trời, ngài nói với tôi không lỗ, anh đây đang đánh giá cao trí thông minh của thẳng con tôi?

Cung Đại Trân nhàn nhạt nói:

- Mấy ngày nay, Điền Hủy cũng ở lại đây đi, chờ khi chúng tôi cắt chỉ, cũng sẽ biết có lỗ hay không?

Hơn nữa, bác sĩ Trần vừa rồi có noi, có cần thì liên hệ cậu ấy, chuyen này với các anh mà nói, là một chuyện tốt, ít nhất nói rõ hai bên vẫn thuận nhau, cậu ấy đối với anh không có ý kiến.

- Sau này thật sự có gì cần, Bác sĩ Trần vẫn có thể giúp.

Tề Hướng Chính thở dài, anh cảm thấy Trần Thương đang cảm thấy ông là một tên ngốc tiền nhiều, lớn lên tương đối giống oan đại đầu.

Xuất phát từ tinh thần trách nhiệm nghiêm túc đối với công việc, Trần Thương vẫn quyết định về bệnh viện, mặc lại áo khoác trắng vừa cởi ra.

Trần Thương cảm thấy, sở dĩ bệnh viện không có quẹt thẻ đi làm, cũng không phải vì không quan tâm anh đến trễ về sớm, mà vì các lãnh đạo sợ các bác sĩ ngu ngốc phát hiện bí mật, thật ra bọn họ đã công tác một ngày mười hai tiếng!

Cứ như vậy, anh không nói tôi không nói, bác sĩ cũng không có làm thêm giờ.