Diêu Nhạc Khang vui mừng khi nghe thấy giọng nói thân thuộc của sư huynh mình, trong lúc nhất thời hơi kích động, vui mừng đến không thể thốt lên lời.
- Alo? Nhạc Khang?
- Chao su huynh, Nhạc Khang đay.
Diêu Nhạc Khang nghe thấy cách xưng hô quen thuộc, vội vàng nói.
Khi trả lời với Nhạc Khang là sư huynh, trong lòng Lý Bảo Sơn hơi bối rồi, chủ nhiệm Lý cảm thấy mình không xứng đáng với hai từ sư huynh.
Diêu Nhạc Khang nói:
- Sư huynh, rất lâu chúng ta không gặp nhau, có thời gian ...
Lý Bảo Sơn im lặng một lát:
- Có chuyện gì à?
Diêu Nhạc Khang ừ một tiếng:
- Chuyện là như thế này, bên trung tâm cấp cứu có một hạng mục cần làm ngoại khoa tổng hợp và ngoại khoa tim hợp tác với nhau. Họ muốn mời thêm sư huynh để hỗ trợ, là làm phẫu thuật hội chứng Marfan, tiến hành thay thế động mạch chủ toàn thân.
Lý Bảo Sơn nghe thấy vậy thì lập tức không đồng ý:
- Tôi không thể giúp được người ta, tôi không làm được.
Diêu Nhạc Khang nghe thấy thế thì đột nhiên sững sờ:
- Sao sư huynh lại không thể làm được, mười mấy năm trước sư huynh đã có thể làm, bây giờ không thể không làm được.
Lý Bảo Sơn:
- Tôi không thể làm được chuyện này, nếu là chuyện khác tôi sẽ đồng ý với cậu.
Diêu Nhạc Khang nghe xong, tức giận:
- Lý Bảo Sơn, anh không phải đang giúp tôi, anh đang giúp chính mình thoát khỏi quá khứ!
- Anh hãy nhìn mình xem đã trở thành cái gì? An Dương có tốt như vậy không? Thủ đô không tốt à? Anh rõ ràng là có thể phát triển sự nghiệp tốt hơn, anh .... anh chính là một tên hèn nhát!
Lý Bảo Sơn nghe thấy:
- Tôi ở đâu, không liên quan gì đến cậu.
Diêu Nhạc Khang bất đắc dĩ mỉa mai:
Đúng, không có liên quan gì tới tôi, đơn giản là tôi đang xem thường anh mà thôi, không có liên quan, vậy chuyện kia có liên quan gì hay không?
Tôi biết vì sao anh không dám tới thủ đô, anh đang sợ hãi không dám đối diện với hiện thực, anh đang trốn tránh, anh là người nhát như chuột!
- Phẫu thuật thất bại một lần thì đã sao? Có cần phải biến mình thành như vậy không? Nếu tôi là thầy, tôi sẽ cho anh biết, tôi sẽ trục xuất Lý Bảo Sơn khỏi ngành bác sĩ này, bởi vì anh không xứng đáng làm đại sư huynh của chúng tôi!
- Thầy đã từng nói, bác sĩ ngoại khoa mạnh mẽ nhất không chỉ là phẫu thuật mạnh mẽ nhất, mà còn là người có trái tim mạnh mẹ nhất, người đó chắc chắn phải có một trái tim bất khuất, anh có à? Hèn nhát!
- Được rồi, tôi sẽ cúp điện thoại, sau này Nhạc Khang sẽ không bao giờ gọi điện thoại được cho tôi nữa.
Ngay lúc này, Trần Thương cầm lấy điện thoại nói:
- Chủ nhiệm Lý, là tôi! Tôi là Trần Thương.
Ca phẫu thuat hội chứng Marfan là tôi tổ trưởng của hạng mục này, chúng toi thieu mot bac sĩ phau thuat co kinh nghiem, toi muon mời chủ nhiệm Lý thực hiện cùng chúng tôi.
Mọi người sững sờ, nhìn về phía Trần Thương, lúc này mới nhớ tới, Trần Thương là học trò của Lý Bảo Sơn.
Trong lúc này, Hà Chí Khiêm và mọi người đều mong đợi câu trả lời của chủ nhiệm Lý.
Có đôi khi, điều có thể thay đổi một người, chỉ có tương lai!
Mà Trần Thương, không hề nghi ngờ, chính là tương lai trong lòng Lý Bảo Sơn!
Mà đúng lúc này, Lý Bảo Sơn đột nhiên nói:
- Chờ một chút!
Lúc này, tất cả mọi người sửng sốt!
Sau một lúc lâu, Lý Bảo Sơn đột nhiên nói:
- Ngày mai tôi sẽ quay lại thủ đô.
Sau đó điện thoại đã tắt máy, tất cả mọi người đều trợn mắt hốc mồm nhìn Trần Thương, không ngờ Lý Bảo Sơn lại đồng ý với Trần Thương?
Đó là chuyện thật không thể tin!
Lúc này, Trần Thương lại kinh ngạc với chính mình
Tôi lại có sức ảnh hưởng đến như vậy à?
Sáng ngày hôm sau, Trần Thương giao ban, sau đó đi nhìn Cát Ngọc một chút, lúc này cô ấy đã tỉnh lại.
Ngay lúc này, cô còn hơi thấp thỏm lo âu nhìn xung quanh.
Trần Thương đi tới:
- Tỉnh rồi à?
Cát Ngọc gật đầu:
- Ừm ...
Cô ấy đã trải qua những chuyện rất khủng khiếp, đối với căn bệnh này nó quá ạ lẫm và chưa được nhiều người biết đến.