Đây chính là sự đáng sợ của hội chứng Marfan, hệ thống mạch máu bị phá hư rất nghiêm trọng, dù ở bệnh viện cũng có thể phát bệnh!
Sự khác biệt duy nhất chính là ở tại bệnh viện người bệnh có thể được tổ chức cấp cứu một cách nhanh chóng.
Trần Thương ngẫm lại cảm thấy mình đã chậm một bước, cơ bản Vu Uyển còn có thể duy trì thêm mấy ngày, chờ sau khi mình học giỏi có khả năng chính mình phẫu thuật cho cô ấy, có thể chọn ngày tiến hành phẫu thuật, không ngờ là đột nhiên Vu Uyên có thể xảy ra chuyện như vậy.
Nhưng suy ngẫm lại cũng thế, mỗi ngày đều có người bệnh rời đi, người bênh bệnh tật đã nhiêu xưa nay, sẽ không lấy người có ý chí.
Rất nhanh, Vu Uyển được đưa đến bên trong phòng phẫu thuật, tờ cam kết phẫu thuật đã sớm hoàn thành từ hai ngày trước.
Lúc này, trong lòng Trần Thương thấp thỏm, hít sâu một hơi, đi tới phòng phẫu thuật.
Bên này, Từ Ái Thanh vội vội vàng đuổi theo ra đến:
Trần Thương, chờ tôi một chút.
Trần Thương quay người, Từ Ái Thanh kiên định nói:
- Tôi muốn đi phẫu thuật.
Trần Thương cười nói:
Được thoi!
Ca phẫu thuật này, rất nhanh bị viện phương biết được.
Ngô Đồng Phủ ngay lúc này mở cuộc họp, sau khi biết được tin tức phẫu thuật thì vội vàng đứng lên nói:
Trước nói đến đây thôi.
Sau đó, nhanh chóng chuẩn bị đi tới phòng phẫu thuật.
Tô Hạo Cường bên này nghe thấy, cũng đi theo:
- Tôi cũng đi xem.
Các chủ nhiệm khác thấy thể cũng dồn dập đứng dậy đi theo ra ngoài.
Lần này ngoại khoa tổng hợp và ngoại khoa tim tự dự trù tài chính thành lập "phẫu thuật Hội chứng Marfan" hạng mục tại bệnh viện đã truyền ra, tất cả mọi người cảm giác Hà chủ nhiệm và Từ chủ nhiệm hai người hơi bối rối.
Thế nhưng ... Nói thật, vẫn còn hơi ngưỡng mộ và đỏ mắt.
Dù sao, Từ Tử Minh và Hà Chí Khiêm có thể thuyết phục các bác sĩ trong khoa lay tiền thưong làm dự tru tai chính đen làm nghiên cứu lam sang, chuyện này là rất khó!
Anh hãy suy nghĩ một chút, anh phải thuyết phục các bác sĩ phòng ban mạo hiểm với anh, họ dùng chính tiền thưởng của mình để làm dự trù chi phí, đây là người bình thường có thể làm được?
Cái này rất cần sự đồng lòng của các phòng ban, cùng nhau hướng về một mục tiêu.
Rất khó!
Rất khó khăn!
Vì lẽ đó, sẽ có người ủng hộ thậm chí là khâm phục, thế nhưng có rất nhiều người im lặng thái độ chế giễu.
Bởi vì các anh thành công thì sẽ có những người lộ ra sự ganh tị, xem chuyện đó là bình thường.
Chính họ không thử một lần cố gắng, ngược lại không muốn nhìn khác tốt hơn mình, thậm chí muốn để người khác không bằng họ, tốt nhất là đâm nhau đến chảy máu!
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều mong đợi!
Dù sao hạng mục mới vừa được phê duyệt thông qua, còn chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng đã phải bắt đầu phẫu thuật, có thể có cái gì chuẩn bị từ trước?
Họ cũng đều biết, Hà Chí Khiêm và Từ Tử Minh đặt tất cả hi vọng lên người Trần Thương.
Rất nhanh, mười mấy chủ nhiệm, viện trưởng đi theo đến bên trong văn phòng phòng phẫu thuật, chờ đợi ca phẫu thuật bắt đầu.
Cho dù là Ngô Đồng Phủ ở phòng phẫu thuật, mọi người cũng châu đầu ghé tai nhỏ giọng trò chuyện.
Bên này, trong phòng phẫu thuật, Vu Uyển nhìn Trần Thương, bên trong ánh mắt ấy là giọt nước mắt, hơi óng ánh:
Bác sĩ Trần, nếu tôi có chuyện gì ... bác sĩ chắc chan phải giúp tôi hoàn thành ý nguyện hiến xác, tôi đều đã nghĩ xong, cái mũi của tôi sẽ hiến tặng cho một cô gái, cô ấy đã đợi chờ ..
Trần Thương nghe thấy vậy thì suy nghĩ!
Chẳng lẽ là Triệu Tư Hàm?
Nghĩ tới đây, Trần Thương hít sâu một hơi, nếu là như vậy, thế giới này thật trùng hợp.
Trần Thương kiên định gật đầu: