Lý Bảo Sơn buông dao mổ trong tay xuống.
Bắt đầu cầm lấy dao điện!
Lúc này, anh hơi khẩn trương, kế tiếp cần rạch ra vách động mạch bị phình!
Quá trình này diễn ra rất thuận lợi, lúc này tay của Lý Bảo Sơn trở nên rất ổn định, anh cẩn thận từng li từng tí, cần thuận rạch một đường chính giữa từ ngoài vào trong, rạch lớp màng bên ngoài và bên trong màng ra, thế nhưng không thể cắt vào bên trong khoang phình.
Đây là trình độ bác sĩ nắm chắc phẫu thuật!
Đón lấy bên trong, Lý Bảo Sơn dùng dao lấy khối u ra, sau khi tiến vào khoang phình, nhanh chóng thanh trừ khối u bên trong làm tắc động mạch và nội mô tăng ďầy cứng rắn.
Toàn bộ quá trình xem ra vô cùng thuận lợi!
Lúc này, Trần Thương cũng xem rất nghiêm túc.
- Polyester, xử lý mạch máu dự ngưng!
Lập tức mạch máu được noi lại, qua trình diễn ra rất thuận lợi!
Thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút.
Phẫu thuật rất nhanh tới hồi cuối.
Phẫu thuật rất thành công!
Thao tác của Lý Bảo Sơn rất tinh tế, những năm này, mặc dù anh rất ít làm phẫu thuật này, thế nhưng xử lý mạch máu trong ổ bụng cũng chưa từng buông xuống.
Mặc dù có khúc mắc, thế nhưng ... Lý Bảo Sơn nguyện ý vì Trần Thương, làm tốt thân phận một tấm gương này!
Anh không hi vọng mình bồi dưỡng ra một người cũng nhát gan giống như mình.
Phẫu thuật thành công rồi à?
Bên trong văn phòng, tất cả mọi người mong đợi.
Mặc dù Lý Bảo Sơn nối lại không phải rất nhanh, thế nhưng rất ổn, đối với xử lý đầu mạch cũng rất chặt chẽ cẩn thận.
Một lần phẫu thuật tiến hành trọn vẹn hai giờ.
Rất khẩn trương!
Lý Bảo Sơn nhẹ nhàng thở ra.
Đang muốn cười nhẹ một tiếng.
Ngay lúc này, đột nhiên một tiếng bịch vang lên, mọi người nghe thấy một âm thanh thúy truyền đến.
Ngay sau đó, đột nhiên một luồng máu phun ra, Lý Bảo Sơn và Trần Thương đều cảm giác bị một luồng máu này phun đến phía trên mặt nạ!
Tiếng cảnh báo đột nhiên vang lên!
- Còn có một động mạch chủ phình!
- Bên này cũng vỡ!
Nhìn thấy máu phun ra, tất cả mọi người đều biến sắc!
Ở bên ngoài quan sát phẫu thuật, Ngô Đồng Phủ không khỏi biến sắc, sau đó đứng dậy.
Mà ngay lúc này!
Tay Lý Bảo Sơn đột nhiên run rẩy lên.
Không chỉ tay anh run rẩy, mà ngay cả thân thể cũng đang run rẩy.
Chuyện xưa như sương khói hiện lên ở trong lòng, anh hình như về lại bàn phẫu thuật mười mấy năm trước, một lần phẫu thuật đó anh cũng thất bại!
Tình cảnh giống nhau cỡ nào đây!
Lý Bảo Sơn nhìn thấy hai tay của mình run rẩy, muốn lên cầm máu, thế nhưng căn bản không đến kịp.
Bọn người Từ Tử Minh, Hà Chí Khiêm, Từ Ái Thanh bị một màn này làm cho sợ ngây người.
Phẫu thuật lại xảy ra ngoài ý muốn, hóa ra, động mạch chủ bên trong bụng của người bệnh, còn có một chỗ sớm ở trước đó đã bị tổn hại.
Vừa rồi cầm máu nối lại, máu lưu động thay đổi, tạo thành máu u, cho nên trong nháy mắt vỡ ra!
Trái tim tất cả mọi người chìm vào đáy cốc, cảm giác phẫu thuật thất bại, Trần Thương đột nhiên đưa tay ra, dùng ngón cái cắm vào lỗ vỡ!
[ Đinh! Thu được phẫu thuật bụng thay thế động mạch chủ! Đồng thời tự động tăng lên đến cấp hoàn mỹ! ]
Trần Thương nhìn thoáng qua chủ nhiệm Lý, trong ánh mắt của hắn tràn đầy sự sợ hãi và bất an, tay phải đang không ngừng run rẩy!
Tình huống này, anh đã không có cách nào tiếp tục phẫu thuật.
Trần Thương vội vàng nói với y tá dụng cụ bên cạnh:
- Kẹp cầm máu!
- Dao điện!
Lúc này, Trần Thương đột nhiên ra sân!
Hiện tại, độ khó của phẫu thuật còn khó hơn so với vừa rồi!
Bởi vì bản thân người bệnh đã chiếm dụng số lớn thời gian phẫu thuật, máu vừa mới khôi phục, giờ đã không còn lưu chuyển, đối với tĩnh mạch chủ, hai bên động mạch thận, động mạch trên dưới đều có ảnh hưởng rất lớn.
Thời gian cho Trần Thương không nhiều lắm!
Nhà dột còn gặp mưa, thuyền trễ lại gặp ngược gió!
Vào lúc này, y tá đột nhiên nói: