MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần ThươngChương 2416: Còn cười

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương

Chương 2416: Còn cười

698 từ · ~4 phút đọc

Nhìn Trần Thương bởi vì tay bị chuột rut mà khom lưng nhe răng trợn mắt trên mặt đất.

Mọi người bat đắc dĩ đều để lộ ra nụ cười thân thiện.

Trần Thương nhìn mọi người, bất đắc dĩ nói:

- Còn cười, mau làm phẫu thuật đi!

Từ Tử Minh cười gật đầu, nhìn Trần Thương, trong lòng rung động không cần nói cũng biết!

Chỉ trong vòng mười phút, Trần Thương đã hoàn thành việc cắt bỏ một đoạn bụng phình động mạch và thay thế mạch máu!

Họ không biết cực hạn của thế giới này là gì, thế nhưng lại biết rõ, lần này, Trần Thương đã cứu Vu Uyển!

Mà tất cả mọi người đều không cho rằng khi Vu Uyển sẽ chết tiếp tục có người cứu cô ấy!

Quá lợi hại!

Thế nhưng ... Hà Chí Khiêm bất đắc dĩ hỏi:

- Thầy Trần, vừa rồi sao cậu biết được là phẫu thuật động mạch chủ phần bụng?

Trần Thương còn chưa kịp nói gì, Lý Bảo Sơn đột nhiên hít sâu một hơi rồi nói:

- Trần Thương đối với phẫu thuật khứu giác rất tốt, đó là tài năng thiên phú của cậu ấy, bản thân đối với việc phẫu thuật thay thế mạch máu lớn thì lại có cơ sở vững chắc, ca phẫu thuật vừa rồi quả thật là vừa nhìn đã thông.

- Sau khi cậu ta nhìn tôi phẫu thuật, rất nhanh đã có thể lĩnh ngộ được phẫu thuật thay thế động mạch chủ bụng một cách tinh tế!

- Khi cậu ta ở Nhị Viện, chính là như vậy!

Lúc này, tất cả mọi người hôn mê rồi!

Quay người nhìn Trần Thương đang ngồi trên mặt đất hai tay đặt ở trên bụng mình, thật hơi khó tin.

Xem một lần đã biết?

Mẹ nó chính là thiên tài!

Không!

Là quái vật.

Trong lúc nhất thời, mọi người đột nhiên thương cảm đám bác sĩ ở Tỉnh Nhị Viện làm việc với Trần Thương, bởi áp lực của họ quá lớn rồi?

Hình như, họ đã quên mở miệng nói một tiếng với thầy Trần, đúng thật là không có giữ vững được lòng người mà.

Bởi vì mọi người phát hiện, khi Trần Thương xử lý, rõ ràng so với Lý Bảo Sơn còn quen thuộc hơn.

Nếu không phải là Trần Thương có quan hệ tương đối rộng, họ tuyệt đối cho rằng Trần Thương chính là người "giả heo ăn thịt hổ".

Thế nhưng, ở trước mặt số mạng, khi nào là "giả heo ăn thịt hổ"?

Lần trước, khi phẫu thuật thay thế động mạch chủ ở ngực, họ có thể thấy kỹ thuật của Trần Thương có lợi hại hay không? Rất lợi hại!

Thế nhưng, khoảng cách hiện tại đã có rất nhiều chênh lệch, khỏi cần phải nói, thời gian phẫu thuật thay thế mạch máu đã giảm bớt bao nhiêu?

Trần Thương đã kịp thời xuất hiện, vốn dĩ Vu Uyển đang nguy cơ sớm tối, hoặc phải nói là đã có một chân bước tiến tử thần, lại bị kéo lại!

Từ Ái Thanh nhìn Trần Thương, trong lòng lại càng thêm kích động hơn, có lẽ ... Con của mình được cứu rồi phải không?

Không chỉ có mỗi anh, mà gian phòng bên trong còn rất nhiều người đều nhìn Trần Thương với vẻ mặt lộ vẻ chờ mong.

Đặc biệt là hai bác sĩ Ha Chí Khiêm và Từ Tử Minh đã đánh cược tiền thưởng và lợi nhuận của phòng ban!

Con đường của họ mở rộng!

Phẫu thuật đang tiến hành một cách chậm rãi, kết thúc công việc cũng không cần Trần Thương thêm vào, dù sao tay bị chuột rút cũng không có giảm bớt, hiện tại phẫu thuat cung không thể nghi ngo là kiếm chuyện cho mình.

Thế nhưng hiện tại Lý Bảo Sơn đứng ở kế Trần Thương, trên mặt tràn đầy những giọt mồ hôi.

Chuyện xảy ra vừa rồi, giống như một cơn ác mộng, ở trong đầu anh vung đi không được, thậm chí hai tay bắt đầu run rẩy.

Nhưng nhìn thấy Trần Thương khẩn trương phẫu thuật cấp cứu, Lý Bảo Sơn sửng sốt!

Trong lòng tràn đầy sự áy náy và cùng với đó là sự tự trách.

Anh không nên dừng lại!