- Cái này ... hội trưởng Trần, tôi có một chuyện không rõ, vừa rồi lúc cậu xử lý động mạch chủ, tại sao phải tách rời thêm 2cm?
Sau khi Trương Hiên nghe thấy câu nói này cũng lập tức hồi tưởng lại vừa rồi tách ra mạch máu kia nhiều ra đến 2cm.
Anh cho là thói quen của Trần Thương, bây giờ nghe thấy Diêu Nhạc Khang hỏi như vậy, bất đắc dĩ xúc động một tiếng!
Người ta không hổ danh là chủ nhiệm!
Đối với quan sát chi tiết quá đúng chỗ.
Ngay khi rửa tay, trong đầu Tiêu Triết Hải cũng hoàn nguyên hình ảnh Trần Thương phẫu thuật.
Trần Thương bất đắc dĩ cười nói:
Bui thần kinh nơi đó tương đối đặc biệt, một khi bui than kinh động mạch chủ trước bị tổn thương ... sẽ rất dễ dẫn tới cản trở công năng tiểu sinh của đàn ông.
Trương Hiên nghe xong, lập tức chợt hiểu ra, lấy tay mò mò lên túi áo, vội vã lấy ra quyển sổ tay nhỏ ghi lại.
Mà Diêu Nhạc Khang thì cũng chợt hiểu ra nhẹ gật đầu.
Thật ra ...
Không chỉ có vấn đề này, anh còn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi.
Thế nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút, rất nhiều thao tác lại không biết nên hỏi thế
nào
Tư liệu hình ảnh của người bệnh bị mã hóa, anh cũng không tiện sao chép, mặc dù với tư cách người tham gia phẫu thuật, anh xem cũng không quan trọng.
Thế nhưng, làm người vẫn phải có nguyên tắc.
Bản thân Diêu Nhạc Khang là chủ nhiệm, tự nhiên cũng phải làm gương tốt.
Video phẫu thuật rất nhanh được mã hóa để lưu trữ.
Trần Thương cũng không tiện ở lại nữa, thế là chuẩn bị rời đi.
Diêu Nhạc Khang vội vàng gọi lại:
Cái này ... hội trưởng Trần, lưu lại phương thức liên lạc? Sau này có thể giao tiếp nhiều
hơn!
Sau khi Diêu Nhạc Khang nói vậy thì đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, Trần Thương có thể không để ý tới mình hay không, sau đó quay người rời đi.
Nếu thật như vậy thì ... Chẳng phải là rất xấu hổ?
Cả Trương Hiên cũng trừng to mắt nhìn chủ nhiệm Diêu.
Chủ nhiệm Diêu, sao anh có thể liếm như thế chứ?
Mới vừa rồi người ta còn phê bình anh nữa nha!
Đây là địa bàn của chúng ta, chỉ cần một câu nói của anh ..
Trương Hiên móc điện thoại ra:
- Hội trưởng Trần, đúng đúng đúng, đây là Wechat của tôi, cậu thêm một chút, sau đó thường xuyên liên lạc!
Trần Thương cười nói:
- Ừm, thường xuyên liên lạc.
Thấy Trần Thương lưu lại phương thức liên lạc, Diêu Nhạc Khang và Trương Hiên mới hài lòng cất điện thoại.
Mà Tiêu Triết Hải thì cùng với Trần Thương đi ra ngoài:
- Cái này, Trần Thương, tôi định theo cậu tới trung tâm Cấp cứu thủ đô một chuyến.
Nói xong, Tiêu Triết Hải cười nói với đám người Diêu Nhạc Khang:
- Chủ nhiệm Tiêu, giờ tôi sẽ về trước, cuối tuần tôi lại đến.
Diêu Nhạc Khang và Tiêu Triết Hải cũng không phải lần đầu gặp nhau, Tiêu Triết Hải từ thời kì Dương Phái đã thường xuyên đến bệnh viện phụ thuộc Bắc Đại, cũng là khách quen.
Thậm chí Diêu Nhạc Khang phải xem anh như thầy của mình.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!