Sau khi Vu Uyển phẫu thuật được hai ngày!
Chẳng qua là, thời gian hai ngày này, người bệnh vẫn còn ở trạng thái hôn mê, điều này làn cho viện phương hơi thấp thỏm lo âu, trong lòng cảm thấy bất an
Mặc dù người nhà Vu Uyển biết được ca phẫu thuật Vu Uyển rất nguy hiểm, thể nhưng vào giây phút này, cũng không tránh khỏi sự lo lắng cho cô ấy.
Người nhà không có trách móc bất cứ điều gì, ngược lại còn rất cảm kích.
Lời nói của người mẹ:
- Tôi nghĩ đến hình ảnh ngày mà Uyen nhi rời đi, qua nhiều năm như vậy, tôi mỗi ngày đều nghĩ, tôi không dám nghĩ, thế nhưng mà nãm ngủ tôi cũng mơ thấy.
- Tôi biết ngày này sớm muộn gì cũng tới!
Người đầu bạc tiễn người đầu xanh.
Nói không hết bi thương, bất đắc dĩ nói không ra.
Từ đó, người mẹ mỗi ngày đều đến bệnh viện năm sáu lần, buổi sáng còn chưa kịp giao ban, tiếp đó mỗi lần cơm nước xong xuôi, còn đến buổi tối trước khi ngủ ...
Bà không có bản lĩnh, không thay đổi được cái gì.
Chỉ hi vọng sau khi con gái tỉnh lại có thể nhanh nhìn thấy được con gái.
Mặc dù ý tá không ngừng căn dặn, nếu Vu Uyển tỉnh dậy sẽ nhanh chóng thông báo cho người nhà, thế nhưng bà mẹ không thể chịu được, cứ thấp thỏm lo âu:
- Cô ý tá, nếu tôi không đến đây, ăn cơm sẽ không ngon, ngủ sẽ không yên giấc.
Vu Uyển đã có dấu hiệu bình phục, nhưng vẫn chưa tỉnh lại, điều này làm cho Trần Thương và Lý Bảo Sơn rất lo lắng.
Vào buổi sáng ngày thứ năm, cuối cùng Vu Uyển cũng tỉnh lại, buổi sáng Dư Dũng Cương, Hà Chí Khiêm đích thân đi đến phòng giám sát để quan sát Vu Uyển.
Sau khi tỉnh lại, Lý Bảo Sơn liên tiếp hỏi mấy vấn đề.
Mặc dù Vu Uyển trả lời hơi chậm chạp, thế nhưng ý thức về mọi thứ đề rất rõ ràng, mặc dù chưa thực sự bình phục thế nhưng lại có thể tiếp nhận tất cả thông tin, hoạt đông hô hấp của tim bình thường ...
Kiểm tra tất cả các chỉ tiêu đều bình thường, điều này làm cho tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, yên tâm được phần nào!
Mẹ của Vu Uyển cũng được vào thăm, nhìn con gái một chút cùng với hai con gái lớn. Hai chị gái nhìn nhau, không nói chuyện, nước mắt đầy tròng, vừa cười vừa khóc.
Bên trong ánh mắt Vu Uyển đều là vì người con gái thua thiệt.
Bên trong ánh mắt của người me là sự vui mừng khi nhìn thấy đứa con gái bé bỏng của mình đã tỉnh dậy sau những ngày dài hôn mê của bậc làm cha làm mẹ.
Nhưng tình trạng Vu Uyển cần phải giám sát nghiêm ngặt và tịnh dưỡng, ngày đầu tiên Kiều Thành An bắt đầu nghiêm cấm tất cả mọi người đến thăm hỏi Vu Uyển.
Mà Trần Thương, Lý Bảo Sơn, và những người tham gia phẫu thuật, đều đã an tâm, nhẹ nhàng thở ra!
Hiện tại, người bệnh có hi vọng rất lớn!
Trong lúc ăn cơm trưa, Lý Bảo Sơn đột nhiên tìm tới Trần Thương nói chuyện:
- Bác sĩ Trần, tình Đông Dương muốn thành lập kho nhân tài: anh tài Đông Dương. Cậu xem có thích hợp cái nào với mình không.
Trần Thương sững sờ:
- Anh tài Đông Dương? Đó là cái gì?