MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần ThươngChương 2442: Lý Bảo Sơn suýt nữa phun máu!

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương

Chương 2442: Lý Bảo Sơn suýt nữa phun máu!

669 từ · ~4 phút đọc

Trần Thương cúp điện thoại, thở dài:

- Aizz ... Xem ra, mình muốn trở thành lĩnh quân nhân tài cấp cao, còn cần phải chờ hai năm nữʼa!

Lý Bảo Sơn suýt nữa phun máu!

Hôm nay, Trần Thương đột nhiên đến ngồi ăn cơm với Lý Bảo Sơn, Lý Bảo Sơn cảm thấy đó là điều sai lầm lớn nhất.

Không có chuyện gì đến tại sao đến ngồi với mình?

Lý Bảo Sơn thở dài, lắc đầu.

Đột nhiên ánh mắt anh sáng lên, đúng rồi, hai năm nữa, tới lúc đó có lẽ mình cũng đã về hưu rồi, đến lúc đó Trần Thương cũng sẽ không thể khoe khoan với mình được.

Nghĩ được như vậy, Lý Bảo Sơn thoải mái ăn mấy muỗng cơm.

Bây giờ, Trần Thương đã tìm được mục tiêu phấn đấu, đặt điện thoại lên bàn, vừa ăn cơm vừa chờ cái gì đó!

Bắt đầu xem từng điều kiện để đạt được “lĩnh quân nhân tài cấp cao".

- Đúng rồi, chủ nhiệm Lý, năm ngoái tôi nhận được giải thưởng bác sĩ chỉnh hình tốt nhất thế giới hằng năm có tính hay không, hay chỉ là giải thuyết lớn?

Vừa nghe xong, Lý Bảo Sơn cảm thấy ăn cơm không ngon nữa.

Lý Bảo Sơn bắt đầu nghiến răng, cảm thấy bực bội, không được tự nhiên.

Cả hạt gạo lớn chắc nịch hình như quên dây dưa với nước bọt Amylase, đã liều lĩnh xông qua miệng - lưỡi và cơ miệng, mở ra cánh cửa cơ lưỡi gà, tiến vào thực quản!

Tên gọi tắt: Thịt vịt tê răng, hạt gạo nghẹn lại!

Lý Bảo Sơn vội vàng nhấp một hớp canh rong biển.

Thế nhưng bị nghẹn do ăn cơm thì đã được giải quyết, thế nhưng trong lòng lại nghẹn

lời.

Lý Bảo Sơn cứ thế thật lâu không thể nói được câu nào.

Vào lúc này, Mã Nguyệt Huy khẽ hát bưng đồ ăn đi tới.

Sau khi thấy hai người thì cười và chào một tiếng.

- Trần Thương, sao không ăn cơm? Không hợp khẩu vị à?

Bác sĩ Mã cười, cẳn một miếng thịt viên, toàn thân thoải mái.

Làm sao thoải mái, chỉ cần có thịt là thoải mái!

Mệt mỏi buổi sáng, thế nhưng mỗi ngày vui sướng nhất đối với bác sĩ Mã là thời gian ở phòng ăn, ngửi được mùi vị thức ăn, ăn một phần ăn đầy đủ món, đó là thời gian thoải mái nhất với Mã Nguyệt Huy.

Trần Thương lắc đầu:

- Tỉnh Đông Dương chúng ta phải báo cáo kế hoạch Đông Dương, tôi đang xem thử tôi phù hợp với hạng mục nào.

Bác sĩ Mã nghe xong, lập tức nói:

- Aizz, bác sĩ nói cái này, những năm nay rất nhiều nơi lần lượt công khai kho chính sách nhân tài.

Anh tài Sơn Tây, anh tài Thượng Hải, anh tài thủ đô ...!

Tôi còn là thanh niên nhân tài thủ đô cốt cán, tương đương với cái thứ hai, hàng đầu cốt cán.

Chủ nhiệm Mã đối với cái này rất có cảm giác thành tựu.

Dù sao, cái kho nhân tài này, phê duyệt tương đối nghiêm khắc.

Vì bảo đảm nhân tài trong thời gian định tính nên hằng năm đều tổ chức bình chọn một lần, người thì lui, người thì tiến, gia tăng sức cạnh tranh.

Sau khi Trần Thương nghe, cũng không lên tiếng, chủ nhiệm Mã tỉnh bơ kẹp chân vịt bỏ vào trong chén của mình, giống như nói - Trần Thương không ăn thì để tôi, không thể lãng phí!

Trần Thương gật đầu:

- Anh ăn đi, tôi xem một chút tôi thỏa mãn yêu cầu nào không.

Chủ nhiệm Mã cười ha ha một tiếng:

- Bác sĩ Trần hỏi tôi đi, tôi rất thạo nghiệp vụ.

Lý Bảo Sơn nhìn thoáng qua Mã Nguyệt Huy, anh muốn nói lại thôi, suy nghĩ một chút, quên đi, mặc kệ, ăn cơm trước đã.

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!