Bên trong phòng xử lý.
Người bệnh là một người phụ nữ 30 tuổi, hom nay lúc đi lam, canh tay bị vach trầy một vết lớn.
Vốn dĩ người phụ nữ phải đau khóc kêu gào, nhưng khi thấy Trần Thương thì trong lòng lại căng thẳng rất nhiều.
Dù sao, đứng trước soái ca sơ suất là một chuyện rất lúng túng.
Có đôi khi, giá trị nhan sắc cũng là liều thuốc tê tốt nhất!
Trần Thương nhớ mang máng trước đây khi xem Tân Dòng Sông Ly Biệt, phân đoạn người nào đó bị thương, bị người nào đó hôn giảm đau.
Thậm chí sau đó còn điều tra một chút tư liệu, từ góc độ tiết phân tích một chút theo chứng cứ chứng nhận y học.
Ít nhất, Trần Thương nhớ đến lúc Tần Duyệt làm sạch vết thương cho người ta, rất ít còn thấy người đàn ông nhe răng trợn mắt.
Có rất nhiều người còn phải hiên ngang lẫm liệt nói một câu:
- Không sao đâu, không cần thuốc tê!
Huống chi lúc này Trương Viễn còn cầm điện thoại thời khắc chuẩn bị làm tốt chụp
ảnh
Sau khi Trần Thương bàn giao với người phụ nữ này một phen, đối phương rất phối hợp, chẳng qua là đưa ra một cái yêu cầu:
Nhớ kỹ phải khâu lại đẹp một chút!
Sau khi Trần Thương hoàn thành xử lí hoàn thành cho người bệnh, sau đó tiêm thuốc
tê.
Trần Thương chuẩn bị cầm lấy pen kẹp kim khâu lại.
Anh nói với Trương Viễn:
- Chụp một bức ảnh!
Trương Viễn vội vàng gật đầu, chụp cho Trần Thương và người phụ nữ một bức ảnh.
Trần Thương lập tức nhíu mày:
- Chụp pen kẹp kim trong tay của tôi, không phải chụp tôi.
Trương Viễn liền vội vàng gật đầu.
Nhưng Trương Viễn như không phát hiện lạ thường trong đó.
Trần Thương thấy thế, bất đắc dĩ nhắc nhở:
- Anh chú ý tay, phương thức và góc độ cầm kim của tôi một chút.
Trương Viễn sững sờ, pen kẹp kim có cái gì để xem?
Anh ấy nhìn kỹ Trần Thương khâu lại, chỉ thấy anh ta dùng kim khí cụ nhạy bén kẹp lấy và khâu vết thương ở giữa 1/3 chỗ giao giới, tiếp đó bắt đầu khâu lại.
Hình như rất bình thường!
Thế nhưng, ngay khi Trần Thương khâu lại, anh chợt phát hiện điểm khác biệt.
Trần Thương thường sử dụng nhất là “Nằm vững pháp", thế nhưng khi kim đâm vào, chỉ thấy cổ tay Trần Thương hơi dùng sức, anh chợt phát hiện, cây kim, pen kẹp kim trên tay Trần Thương hình như trở thành một cái góc độ đặc biệt.
Trần Thương vội vàng nói:
- Chụp ảnh!\
Mặt Trương Viễn biến sắc, vội vàng bắt đầu chụp ảnh.
Lúc này!
Cuối cùng anh cũng ý thức được một chuyện, cách đại thần khâu và mình khâu không giống nhau.
Pen kẹp kim của anh, có thể thật là pen kẹp kim của Trần Thương.
Lúc này, Trương Viễn lập tức thu hồi sự chủ quan vừa rồi, cẩn thận từng li từng tí chụp ảnh, anh sợ bỏ lỡ một chi tiết nào, cẩn thận từng li từng tí, mỗi một phân đoạn đều nghiêm túc chụp ảnh.
Không sợ chụp nhiều, chỉ sợ bỏ sót!
Không chỉ có bản thân Trương Viễn, mà lúc này Trần Thương cũng hơi kinh ngac.
Anh cũng phát hiện, [ pen kẹp kim của tôi ] cũng rất không bình thường!
Pen kẹp kim trong tay Trần Thương như có một loại kết nối với kim khâu, nói không nên lời, nhưng lại tồn tại thiết thực.
Góc độ khác biệt để kim khâu tiến vào càng thêm dễ dàng, tốc độ và góc độ giúp cây kim phá hư tổ chức càng nhỏ hơn ...
Kể từ đó, toàn bộ công tác khâu lại cũng trở nên thuận buồm xuôi gió.
Rất nhanh, anh đã khâu lại xong!
Mà vào giờ phút này, Trương Viễn lại lần nữa nhìn cánh tay đã được khâu lại, lập tức sợ ngây cả người!
Kết nối bng phẳng này, xử lý chi tiết làn da, che giấu đường chỉ ... vân vân, mỗi một chi tiết nhỏ đều xử lý vô cùng đúng chỗ.
Lúc này, Trương Viễn hình như đã hiểu vì sao Trần Thương ưu tú.
Bởi vì mỗi một công đoạn nhỏ nhất anh đều dụng tâm xử lý, mỗi một cái ở trong mắt mình đều là việc nặng, đã tốt lại còn muốn trở nên tốt hơn.
Đây là một loại thái độ nghề nghiệp!
Trương Viễn hít sâu một hơi.
Mà người phụ nữ này nhìn thấy cánh tay của mình, khâu lại xinh đẹp như thế lập tức sửng sốt một chút: